Review Phenomeno

Tác phẩm: Phenomeno


Tác giả: Ninomae Hajime.


Thể loại: psychologi horror (tâm lý, rùng rợn)


Reviewer: Nhạt


Nguồn review: http://fictionofntd.blogspot.com/2013/11/tac-phamphenomeno-tac-gianinomae-hajime.html


Note:

-         Có vẻ bài này giống Preview hơn là Review, hi vọng với khả năng revew kém cỏi của mình, tôi không biến truyện thành thảm họa.
-         Bài review này chỉ thuộc về tôi, và không có bất cứ hình thức sao chép nào.

***  

Là một bộ truyện mang hơi hướm tâm lý ám ảnh rùng rợn, Ninomae Hajime đã dẫn dắt một cách tài tình, khiến người đọc tham gia vào cùng nhân vật, để đi tìm câu trả lời thỏa đáng cho những thắc mắc đã được đưa ra một cách khéo léo trong Phenomeno. Xuyên suốt tác phẩm, có một chân lý, dù được truyền đạt theo nhiều hướng khác nhau, song, nó vẫn là nền tảng cho toàn truyện - "Có những điều tốt nhất không nên thấy vẫn hơn".


Tác giả liên tục tạo cho tôi nhiều bất ngờ mà tôi không lường tới, đưa tôi từ một người đang đắc ý rằng mình đã có thể nắm bắt và lờ mờ đoán được kết truyện, sang một kẻ mù mờ, vò đầu bứt tai và đoán già đoán non với một cơ sở không mấy chắc chắn. Truyện kể xoay quanh nhân vật "tôi" - Yamada Nagito - và cũng là nhân vật chính của truyện. Cậu rời nhà lên Tokyo học với điều kiện tốt hơn, và một phần khác hòng muốn thay đổi cuộc sống của mình. Cậu lựa chọn thuê một căn nhà khoảng 30 năm tuổi, nằm cạnh con đập Tamagawa. Đó là một căn nhà với giá rẻ giật mình mà những sinh viên đại học nghèo túng như cậu hẳn là luôn muốn thuê được. Hơn nữa, không những giá rẻ mà còn là mua một tặng một .

.

.

.

Những lời nguyện cầu ở căn nhà này đều linh ứng”

.

.

.

Nhưng hiển nhiên, của rẻ bao giờ cũng là của ôi, và sau khi chuyển vào căn nhà đó thì cậu nhận ra thực tế tàn khốc ấy. Đó là một căn hộ cũ nát, tối tăm và âm u; nghe đồn rằng căn hộ này do một vị kiến trúc sư xây nên để trở thành nơi làm việc riêng tư. Nagi đã kí hợp đồng thì tất nhiên dĩ ngẫu, cậu không thể vứt tiền qua cửa sổ. Điều khiến Nagi hối hận khi thuê căn nhà ấy không phải là nó cũ, mà là trong suốt một tháng, cậu bị hành hạ lỗ tai bởi những âm thanh gai tai, mà theo như cậu kể:

"Mỗi đêm tôi đều nghe thấy âm thanh ở đâu đó. Thứ âm thanh kẽo kẹt khó chịu này cứ y như có một ai đó đang cố gắng mở một cánh cửa cũ"

[...]

"Kẽo kẹt, âm thanh của một cái gì đó cạo vào cánh cửa gỗ. Đó không phải là mèo chuột gì, mà là một âm thanh cực kỳ quái gở, kiểu như một cái gì đó đang được kéo ra từ bóng tối sau một thời gian dài bị giam giữ."

[...] 

"  Rồi âm thanh đó vang vọng khắp nhà cứ như chúng đang xuyên thủng lỗ tai tôi."


Well, đọc tới đây, tôi đã đinh ninh: Chuyển tới một căn nhà cũ, do một kiến trúc sư xây dựng cho chính mình, và những âm thanh kì lạ trong đêm; rồi sao (?) sẽ lại bí ẩn về một án mạng và linh hồn của nạn nhân vẫn còn vất vưởng đi lại trong ngôi nhà này (?) - đây là một motif đã cũ đến không thể cũ hơn được nữa, tới mức nó đã bào mòn như một cuốn sách hoen ố và trở nên nhàm từ đời nào rồi.


-- Ngoại trừ việc mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đấy, ở việc những dấu hiệu kì lạ và rồi gặp ma sợ quá xong hết, Ninomae Hajime đã rẽ mạch truyện sang một bước ngoặt khác.


Một thời gian sau, Nagi tìm được số 7 được khắc bằng một vật sắc nhọn, trên tường phía dưới chân cầu thang. Tiếp đến là số 6 trên bệ cửa sổ gần bồn tắm, số 5 ở gần toilet. Rồi nhận thấy - có sự đếm ngược đang diễn ra trong căn nhà này - không, là có gì đó đang chờ đợi Nagi khi con số cuối cùng xuất hiện. Cậu mang theo nỗi sợ hãi và chạy bắn khỏi nơi đó, vật vờ như một tên Madao (kẻ vô dụng) vô gia cư, cuối cùng, cậu quyết định nhờ đến sự giúp đỡ của Ikaigabuchi - một diễn đàn hội tụ những người thích nghiên cứu về vấn đề tâm linh và ma quỷ, hay nói cách khác, nhóm người chuyên thám hiểm những khu vực bị ma ám. Cậu lập topic yêu cầu mở buổi off điều tra về "Ngôi nhà nguyện ước" - nơi mà cậu đang sống. Trong buổi off, thật đáng buồn cho Nagi, cậu là người đề nghị tổ chức, ấy vậy mà đề tài của mình lại bị hất sang một bên. Lý do - Yoishi xuất hiện. Yoishi là ai? Đó là một nhân vật bí ẩn, xuất hiện trong cuộc offline nào là y rằng những người tham gia phải lên viện tâm thần, được mệnh danh "một người đã chết đang lang thang trên mạng". Quan trọng hơn, Yoishi có vẻ như hứng thú dạt dào với "ngôi nhà mơ ước".


Trở về tay không. Chẳng thu được kết quả gì trong cuộc thảo luận, mà những con số vẫn tiếp tục tiến trình đếm ngược. Con số 4 xuất hiện, không phải ở đâu đó trong ngôi nhà, mà là trên lòng đế giày Nagi, tôi tự hỏi, con ma chết tiệt nào tài tình đến mức lẽo đẽo theo mà khắc vào chân cậu ta?

Tôi đã cho rằng chẳng lẽ tác giả (hoặc tôi) đã đánh rớt mất tình tiết nào đó chăng?

Không hẳn vậy, đây là một sự hack não không hề nhẹ. Phạm vi của câu chuyện đã được mở rộng ra, không còn quanh quẩn trong ngôi nhà kì quái kia nữa. Nhất là sau khi Nagi gặp Yoishi, Krishna. Kéo theo sau đó là một loạt những sự kiện khác.


Điều làm tôi ngỡ ngàng nhất, đó là một sự thật được hé mở ở phần giữa câu chuyện, thủ phạm tạo ra những con số đó lại chính là Nagi. Cậu ta mắc chứng "thần hồn nát thần tính", hay còn gọi là "tự kỉ ám thị". Theo từ điển bách khoa toàn thư Wikipedia "Tự kỷ ám thị hay tự thôi miên (Autosuggestion) tự tâm niệm là thuật ngữđ ề cập đến tất cả những hình thức tự kích thích và khuyến khích bản thân qua năm giác quan của con người, là quá trình tự tâm niệm, tự khích lệ. Tự kỷ ám thị đóng vai trò cầu nối giữ một bên là phần ý thức tạo ra tư duy và một bên là phần tiềm thức tạo ra hành động. Thông qua những suy nghĩ chi phối tâm trí bấy lâu nay vẫn tồn tại trong ý thức (không quan trọng đó là những ý nghĩ tích cực hay tiêu cực), những nguyên tắc của tự kỷ ám thị sẽ chạm đến tiềm thức của con người và tác động đến tiềm thức bằng những suy nghĩ đó".


Theo như Krishina kể rằng: "[...]chính kết cấu căn nhà là thủ phạm đẩy tâm lý con người thường xuyên rơi vào tình trạng căng thẳng. Trên thế giới cũng có vài căn nhà như thế, một số đã trở thành hiện trường của những vụ giết người, và một số khác lại thôi thúc người sống trong căn nhà đó thực hiện hành vi phạm tội. Hiện vẫn chưa có bằng chứng khoa học nào cho điều này nhưng tôi luôn cho rằng nó có tồn tại. Tâm lý con người thực sự là một cái gì đó mơ hồ và dễ bị điều khiển bằng cách này hay cách khác".


 Aw, như ở đây, Nagi khi bị những tiếng động lạ kia ảnh hưởng đến tâm lý, cậu ta tự thôi miên bản thân, tự khắc những con số để rồi gán cho nó một bí ẩn. Tác giả đã khai thác rất tốt biểu hiện của chứng bệnh tâm lý này, bắt Nagi sợ hãi khi lang thang trên con đường tối tăm và tìm kiếm ánh sáng - bản năng của con người, luôn tìm đến nơi có ánh sáng để tạo cho mình cảm giác an toàn, bởi đây là thứ mà khoa học có thể chứng minh; bắt Nagi sợ hãi và run rẩy khi nghe những tiếng động trong khoảnh khắc khi số 1 sắp xuất hiện, để trong cơn mê mang, cậu ta tự mình khắc số 1 lên sàn mà chính bản thân không hay biết, đó trở thành bằng chứng sống cho việc cậu ta là thủ phạm. Trên hết, còn buộc người đọc phải chờ đợi sự xuất hiện của một con ma không tồn tại. Ám ảnh tâm lý, dù đọc bao nhiêu, cảm giác lạnh sống lưng vẫn còn đó.


Đây là nghệ thuật viết thường thấy trong thể loại psychological horror của Nhật. Phenomeno là một câu chuyện đáng để đọc. Về nội dung, truyện cũng phải đạt 9/10 điểm bởi những pha miêu tả nội tâm nhân vật.


Nhân vật chính của truyện, cho tới hiện tại, tôi mới có ấn tượng với 3 nhân vật. Thứ nhất, Nagi, cậu ta là một thằng con trai dở hơi nhất mà tôi từng thấy. Không những vừa ngu, vừa bao đồng, vừa nhiều truyện lại yếu nhưng thích ra vẻ ta đây. Nhiều lúc đọc, phát bực chỉ muốn có gì đó để xé, nhiều lúc chỉ muốn đổi quách nhân vật chình. Cơ mà nếu không có sự ngu xuẩn của cậu ta, sẽ chẳng có những tình tiết rất thú vị diễn ra. Hơn hết, tôi không phải một độc giả ghét một truyện chỉ vì ghét nhân vật chính, điều này chỉ áp dụng cho trường hợp hành xử của nhân vật khác xa so với những gì được tác giả tung hô. Còn trên thực tế, Ninomae Hajime xây dựng một nhân vật nhu nhược, ngu ngốc, và thật sự rất thành công...thành công tới độ làm độc giả phát cáu. Nhưng, đôi khi Nagi cũng có những phát ngôn mà tôi khá là ưng ý. Nói vậy, chứ vẫn không thể phủ nhận, tác giả đã xây dựng hơi quá tay một chút, khiến nhân vật chính ăn điểm trừ rất nặng.


Thứ hai, là Mitsurugi Yoishi. Mang đúng chất nữ sinh Nhật Bản, mắt đen, tóc dài, xinh đẹp. Yoishi luôn muốn bước tới, tìm hiểu về thế giới bên kia, tư tưởng của cô ấy cũng khá là kì quái. Ban đầu, tôi từng cho rằng Yoishi thực sự đã chết, sau một loạt những sự kiện như: Yoishi thường xuất hiện vào ban đêm, nhiệt độ cơ thể cô ấy thấp và sự kiện quan trọng - cô ấy mất tích trong một nhóm người. Nhưng trên thực tế, Yoishi không mất tích, là mọi người đã bị đánh mất một phần trí nhớ, quên sự tồn tại của Yoishi, cô ấy bị đẩy ra ngoài, hoặc, có lẽ chính cô ấy cũng tự tách mình ra. Cô chẳng quan tâm đến mọi người, ngay cả bản thân cũng vậy, ngay cả lúc giữa đêm mò đến nhà Nagi  với bộ dạng nhếch nhác đầy mùi hôi thối khiến cậu ta phát nôn, Yoishi vẫn điềm tính coi như điều hiển nhiên, Cô ấy có một sự thương cảm...đối với ma quỷ, ma quỷ là thứ duy nhất khiến Yoishi ít nhiều có một chút biểu cảm. Chính bởi sự bí ẩn mà Yoishi mang lại, tôi đã kiên nhẫn đọc từng chi tiết một.

Cuối cùng là Kurimoto Shina, hay Krishna, admin của Ikaigabuchi, ai cũng cho rằng Krishna là một người đàn ông. Vậy nhưng lại là một bà chị vóc dáng loli, boob tiêu chuẩn ecchi. Cô ấy thuộc dạng tsundere, M trá hình S. Câu nói gần như đã trở thành cửa miệng của Krishna - "Hiểu biết về một thế giới khác đồng nghĩa với việc bước chân qua lằn ranh đó. Khi cậu cố tình liếc trộm thì họ luôn có thể thấy được cậu". Giữa Krishna và Yoishi có gì đó rất giống nhau, đó là ở việc tâm niệm rằng nếu mình nhìn sang thế giới khác, những người ở đó sẽ nhìn lại mình. Krishna đam mê nghiên cứu tâm linh nhưng cô luôn đặt ra cho mình một giới hạn để dừng, tức là vẫn kiểm soát được sự tò mò của bản thân. Cô ấy có thể được coi là hàng hiếm, một trong những kẻ tò mò mà giữ được cho mình cái giới hạn. Ít ai giống Krishna, tò mò, nghiên cứu, nhưng chỉ nghiên cứu một nửa, phần còn lại để trí tưởng tượng dẫn lối. Điều này không phải ai cũng có thể làm được, tôi nghĩ vậy, đa phần, ai cũng khó chịu khi mình chỉ biết một nửa sự thật


Đúc kết lại, nếu muốn học hỏi nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật trong psychological, có thể tìm đến Phenomeno. Tính đến thời điểm này, truyện chưa hoàn thành. Nhưng nội tưng đấy chapter cũng đủ để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc. Không thểkhông thừa nhận, thế giới quan của tác giả rất độc, rất lạ, dù tôi đọc khá nhiều horror, đã phải dùng đến từ 'chai mắt', nhưng tôi vẫn bị chuếnh choáng với Phenomeno


0 Responses

Search