Review Phenomeno

Tác phẩm: Phenomeno


Tác giả: Ninomae Hajime.


Thể loại: psychologi horror (tâm lý, rùng rợn)


Reviewer: Nhạt


Nguồn review: http://fictionofntd.blogspot.com/2013/11/tac-phamphenomeno-tac-gianinomae-hajime.html


Note:

-         Có vẻ bài này giống Preview hơn là Review, hi vọng với khả năng revew kém cỏi của mình, tôi không biến truyện thành thảm họa.
-         Bài review này chỉ thuộc về tôi, và không có bất cứ hình thức sao chép nào.

***  

Là một bộ truyện mang hơi hướm tâm lý ám ảnh rùng rợn, Ninomae Hajime đã dẫn dắt một cách tài tình, khiến người đọc tham gia vào cùng nhân vật, để đi tìm câu trả lời thỏa đáng cho những thắc mắc đã được đưa ra một cách khéo léo trong Phenomeno. Xuyên suốt tác phẩm, có một chân lý, dù được truyền đạt theo nhiều hướng khác nhau, song, nó vẫn là nền tảng cho toàn truyện - "Có những điều tốt nhất không nên thấy vẫn hơn".


Tác giả liên tục tạo cho tôi nhiều bất ngờ mà tôi không lường tới, đưa tôi từ một người đang đắc ý rằng mình đã có thể nắm bắt và lờ mờ đoán được kết truyện, sang một kẻ mù mờ, vò đầu bứt tai và đoán già đoán non với một cơ sở không mấy chắc chắn. Truyện kể xoay quanh nhân vật "tôi" - Yamada Nagito - và cũng là nhân vật chính của truyện. Cậu rời nhà lên Tokyo học với điều kiện tốt hơn, và một phần khác hòng muốn thay đổi cuộc sống của mình. Cậu lựa chọn thuê một căn nhà khoảng 30 năm tuổi, nằm cạnh con đập Tamagawa. Đó là một căn nhà với giá rẻ giật mình mà những sinh viên đại học nghèo túng như cậu hẳn là luôn muốn thuê được. Hơn nữa, không những giá rẻ mà còn là mua một tặng một .

.

.

.

Những lời nguyện cầu ở căn nhà này đều linh ứng”

.

.

.

Nhưng hiển nhiên, của rẻ bao giờ cũng là của ôi, và sau khi chuyển vào căn nhà đó thì cậu nhận ra thực tế tàn khốc ấy. Đó là một căn hộ cũ nát, tối tăm và âm u; nghe đồn rằng căn hộ này do một vị kiến trúc sư xây nên để trở thành nơi làm việc riêng tư. Nagi đã kí hợp đồng thì tất nhiên dĩ ngẫu, cậu không thể vứt tiền qua cửa sổ. Điều khiến Nagi hối hận khi thuê căn nhà ấy không phải là nó cũ, mà là trong suốt một tháng, cậu bị hành hạ lỗ tai bởi những âm thanh gai tai, mà theo như cậu kể:

"Mỗi đêm tôi đều nghe thấy âm thanh ở đâu đó. Thứ âm thanh kẽo kẹt khó chịu này cứ y như có một ai đó đang cố gắng mở một cánh cửa cũ"

[...]

"Kẽo kẹt, âm thanh của một cái gì đó cạo vào cánh cửa gỗ. Đó không phải là mèo chuột gì, mà là một âm thanh cực kỳ quái gở, kiểu như một cái gì đó đang được kéo ra từ bóng tối sau một thời gian dài bị giam giữ."

[...] 

"  Rồi âm thanh đó vang vọng khắp nhà cứ như chúng đang xuyên thủng lỗ tai tôi."


Well, đọc tới đây, tôi đã đinh ninh: Chuyển tới một căn nhà cũ, do một kiến trúc sư xây dựng cho chính mình, và những âm thanh kì lạ trong đêm; rồi sao (?) sẽ lại bí ẩn về một án mạng và linh hồn của nạn nhân vẫn còn vất vưởng đi lại trong ngôi nhà này (?) - đây là một motif đã cũ đến không thể cũ hơn được nữa, tới mức nó đã bào mòn như một cuốn sách hoen ố và trở nên nhàm từ đời nào rồi.


-- Ngoại trừ việc mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đấy, ở việc những dấu hiệu kì lạ và rồi gặp ma sợ quá xong hết, Ninomae Hajime đã rẽ mạch truyện sang một bước ngoặt khác.


Một thời gian sau, Nagi tìm được số 7 được khắc bằng một vật sắc nhọn, trên tường phía dưới chân cầu thang. Tiếp đến là số 6 trên bệ cửa sổ gần bồn tắm, số 5 ở gần toilet. Rồi nhận thấy - có sự đếm ngược đang diễn ra trong căn nhà này - không, là có gì đó đang chờ đợi Nagi khi con số cuối cùng xuất hiện. Cậu mang theo nỗi sợ hãi và chạy bắn khỏi nơi đó, vật vờ như một tên Madao (kẻ vô dụng) vô gia cư, cuối cùng, cậu quyết định nhờ đến sự giúp đỡ của Ikaigabuchi - một diễn đàn hội tụ những người thích nghiên cứu về vấn đề tâm linh và ma quỷ, hay nói cách khác, nhóm người chuyên thám hiểm những khu vực bị ma ám. Cậu lập topic yêu cầu mở buổi off điều tra về "Ngôi nhà nguyện ước" - nơi mà cậu đang sống. Trong buổi off, thật đáng buồn cho Nagi, cậu là người đề nghị tổ chức, ấy vậy mà đề tài của mình lại bị hất sang một bên. Lý do - Yoishi xuất hiện. Yoishi là ai? Đó là một nhân vật bí ẩn, xuất hiện trong cuộc offline nào là y rằng những người tham gia phải lên viện tâm thần, được mệnh danh "một người đã chết đang lang thang trên mạng". Quan trọng hơn, Yoishi có vẻ như hứng thú dạt dào với "ngôi nhà mơ ước".


Trở về tay không. Chẳng thu được kết quả gì trong cuộc thảo luận, mà những con số vẫn tiếp tục tiến trình đếm ngược. Con số 4 xuất hiện, không phải ở đâu đó trong ngôi nhà, mà là trên lòng đế giày Nagi, tôi tự hỏi, con ma chết tiệt nào tài tình đến mức lẽo đẽo theo mà khắc vào chân cậu ta?

Tôi đã cho rằng chẳng lẽ tác giả (hoặc tôi) đã đánh rớt mất tình tiết nào đó chăng?

Không hẳn vậy, đây là một sự hack não không hề nhẹ. Phạm vi của câu chuyện đã được mở rộng ra, không còn quanh quẩn trong ngôi nhà kì quái kia nữa. Nhất là sau khi Nagi gặp Yoishi, Krishna. Kéo theo sau đó là một loạt những sự kiện khác.


Điều làm tôi ngỡ ngàng nhất, đó là một sự thật được hé mở ở phần giữa câu chuyện, thủ phạm tạo ra những con số đó lại chính là Nagi. Cậu ta mắc chứng "thần hồn nát thần tính", hay còn gọi là "tự kỉ ám thị". Theo từ điển bách khoa toàn thư Wikipedia "Tự kỷ ám thị hay tự thôi miên (Autosuggestion) tự tâm niệm là thuật ngữđ ề cập đến tất cả những hình thức tự kích thích và khuyến khích bản thân qua năm giác quan của con người, là quá trình tự tâm niệm, tự khích lệ. Tự kỷ ám thị đóng vai trò cầu nối giữ một bên là phần ý thức tạo ra tư duy và một bên là phần tiềm thức tạo ra hành động. Thông qua những suy nghĩ chi phối tâm trí bấy lâu nay vẫn tồn tại trong ý thức (không quan trọng đó là những ý nghĩ tích cực hay tiêu cực), những nguyên tắc của tự kỷ ám thị sẽ chạm đến tiềm thức của con người và tác động đến tiềm thức bằng những suy nghĩ đó".


Theo như Krishina kể rằng: "[...]chính kết cấu căn nhà là thủ phạm đẩy tâm lý con người thường xuyên rơi vào tình trạng căng thẳng. Trên thế giới cũng có vài căn nhà như thế, một số đã trở thành hiện trường của những vụ giết người, và một số khác lại thôi thúc người sống trong căn nhà đó thực hiện hành vi phạm tội. Hiện vẫn chưa có bằng chứng khoa học nào cho điều này nhưng tôi luôn cho rằng nó có tồn tại. Tâm lý con người thực sự là một cái gì đó mơ hồ và dễ bị điều khiển bằng cách này hay cách khác".


 Aw, như ở đây, Nagi khi bị những tiếng động lạ kia ảnh hưởng đến tâm lý, cậu ta tự thôi miên bản thân, tự khắc những con số để rồi gán cho nó một bí ẩn. Tác giả đã khai thác rất tốt biểu hiện của chứng bệnh tâm lý này, bắt Nagi sợ hãi khi lang thang trên con đường tối tăm và tìm kiếm ánh sáng - bản năng của con người, luôn tìm đến nơi có ánh sáng để tạo cho mình cảm giác an toàn, bởi đây là thứ mà khoa học có thể chứng minh; bắt Nagi sợ hãi và run rẩy khi nghe những tiếng động trong khoảnh khắc khi số 1 sắp xuất hiện, để trong cơn mê mang, cậu ta tự mình khắc số 1 lên sàn mà chính bản thân không hay biết, đó trở thành bằng chứng sống cho việc cậu ta là thủ phạm. Trên hết, còn buộc người đọc phải chờ đợi sự xuất hiện của một con ma không tồn tại. Ám ảnh tâm lý, dù đọc bao nhiêu, cảm giác lạnh sống lưng vẫn còn đó.


Đây là nghệ thuật viết thường thấy trong thể loại psychological horror của Nhật. Phenomeno là một câu chuyện đáng để đọc. Về nội dung, truyện cũng phải đạt 9/10 điểm bởi những pha miêu tả nội tâm nhân vật.


Nhân vật chính của truyện, cho tới hiện tại, tôi mới có ấn tượng với 3 nhân vật. Thứ nhất, Nagi, cậu ta là một thằng con trai dở hơi nhất mà tôi từng thấy. Không những vừa ngu, vừa bao đồng, vừa nhiều truyện lại yếu nhưng thích ra vẻ ta đây. Nhiều lúc đọc, phát bực chỉ muốn có gì đó để xé, nhiều lúc chỉ muốn đổi quách nhân vật chình. Cơ mà nếu không có sự ngu xuẩn của cậu ta, sẽ chẳng có những tình tiết rất thú vị diễn ra. Hơn hết, tôi không phải một độc giả ghét một truyện chỉ vì ghét nhân vật chính, điều này chỉ áp dụng cho trường hợp hành xử của nhân vật khác xa so với những gì được tác giả tung hô. Còn trên thực tế, Ninomae Hajime xây dựng một nhân vật nhu nhược, ngu ngốc, và thật sự rất thành công...thành công tới độ làm độc giả phát cáu. Nhưng, đôi khi Nagi cũng có những phát ngôn mà tôi khá là ưng ý. Nói vậy, chứ vẫn không thể phủ nhận, tác giả đã xây dựng hơi quá tay một chút, khiến nhân vật chính ăn điểm trừ rất nặng.


Thứ hai, là Mitsurugi Yoishi. Mang đúng chất nữ sinh Nhật Bản, mắt đen, tóc dài, xinh đẹp. Yoishi luôn muốn bước tới, tìm hiểu về thế giới bên kia, tư tưởng của cô ấy cũng khá là kì quái. Ban đầu, tôi từng cho rằng Yoishi thực sự đã chết, sau một loạt những sự kiện như: Yoishi thường xuất hiện vào ban đêm, nhiệt độ cơ thể cô ấy thấp và sự kiện quan trọng - cô ấy mất tích trong một nhóm người. Nhưng trên thực tế, Yoishi không mất tích, là mọi người đã bị đánh mất một phần trí nhớ, quên sự tồn tại của Yoishi, cô ấy bị đẩy ra ngoài, hoặc, có lẽ chính cô ấy cũng tự tách mình ra. Cô chẳng quan tâm đến mọi người, ngay cả bản thân cũng vậy, ngay cả lúc giữa đêm mò đến nhà Nagi  với bộ dạng nhếch nhác đầy mùi hôi thối khiến cậu ta phát nôn, Yoishi vẫn điềm tính coi như điều hiển nhiên, Cô ấy có một sự thương cảm...đối với ma quỷ, ma quỷ là thứ duy nhất khiến Yoishi ít nhiều có một chút biểu cảm. Chính bởi sự bí ẩn mà Yoishi mang lại, tôi đã kiên nhẫn đọc từng chi tiết một.

Cuối cùng là Kurimoto Shina, hay Krishna, admin của Ikaigabuchi, ai cũng cho rằng Krishna là một người đàn ông. Vậy nhưng lại là một bà chị vóc dáng loli, boob tiêu chuẩn ecchi. Cô ấy thuộc dạng tsundere, M trá hình S. Câu nói gần như đã trở thành cửa miệng của Krishna - "Hiểu biết về một thế giới khác đồng nghĩa với việc bước chân qua lằn ranh đó. Khi cậu cố tình liếc trộm thì họ luôn có thể thấy được cậu". Giữa Krishna và Yoishi có gì đó rất giống nhau, đó là ở việc tâm niệm rằng nếu mình nhìn sang thế giới khác, những người ở đó sẽ nhìn lại mình. Krishna đam mê nghiên cứu tâm linh nhưng cô luôn đặt ra cho mình một giới hạn để dừng, tức là vẫn kiểm soát được sự tò mò của bản thân. Cô ấy có thể được coi là hàng hiếm, một trong những kẻ tò mò mà giữ được cho mình cái giới hạn. Ít ai giống Krishna, tò mò, nghiên cứu, nhưng chỉ nghiên cứu một nửa, phần còn lại để trí tưởng tượng dẫn lối. Điều này không phải ai cũng có thể làm được, tôi nghĩ vậy, đa phần, ai cũng khó chịu khi mình chỉ biết một nửa sự thật


Đúc kết lại, nếu muốn học hỏi nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật trong psychological, có thể tìm đến Phenomeno. Tính đến thời điểm này, truyện chưa hoàn thành. Nhưng nội tưng đấy chapter cũng đủ để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc. Không thểkhông thừa nhận, thế giới quan của tác giả rất độc, rất lạ, dù tôi đọc khá nhiều horror, đã phải dùng đến từ 'chai mắt', nhưng tôi vẫn bị chuếnh choáng với Phenomeno


Guồng quay thời gian (Chương 1.2)

Tập I: Chạy ngược quy luật.


Phần I: Bốn vương quốc.

Tác giả: NTD (Nhạt)

Chương 1: Capoeira. (2)




2. Tờ mờ sáng, sau một đêm ròng quốc bộ không ngừng nghỉ, hai người mới đi được đến tâm của khu rừng. Rẽ vào lối quặt hẹp, một con đường lớn trải dài trước mắt, bốn bề cây cao, ngọn cây uốn cong thành mái vòm, che kín khoảng trời phía trên mái đầu. Đi hết con đường, họ sững sờ dừng lại phía dưới vòm cây cuối cùng, nhìn khung cảnh hiện ra trước mắt. Từ phía xa xa trông vào cánh rừng xavan trùng điệp, chỉ thấy bạt ngàn một màu xanh ngắt. Nghiễm nhiên không ngờ rằng, khoảnh khắc đứng dưới bóng râm u tối, nhìn ra ngoài kia, mới tỏ nơi đây che khuất một vùng đất bao la biết nhường nào. Vùng đất nằm gọn trong kết giới màu lục hình nửa bầu dục, nhìn thoáng như màn sương phủ mờ giăng kín tầm nhìn, chính rằn lanh mỏng này đã ngăn cách nơi ấy với bầu trời bên ngoài.

Nằm ngay vị trí từ đỉnh kết giới chiếu thẳng xuống, là toà tháp trụ vĩ đại biệt lập, bậc thang dài chạy dọc trên tường bao tòa tháp, xoáy trôn ốc và thu nhỏ tới tận đỉnh tháp, xung quanh là những tòa thành con vuông vắn, nằm san sát nhau. Tuy nói là thành con, nhưng đấy chỉ là so với tháp trụ, còn trên thực tế, nó rộng đến đủ chứa dân số của cả một thành phố.

Paul cùng Dung ghé vào trước cổng kết giới, có hai người lính đứng canh phía trước, cả thân mặc áo vải thô màu trắng dày cộm, trên đầu lại phủ khăn che kín mặt chừa lại hai đôi mắt, tay cầm ngọn giáo, cầu cán giáo được khắc hình giống như chiếc gương, hay còn gọi là kí hiệu để ám chỉ nữ giới. Nhưng ở nơi đây, ai cũng biết, đó là chữ thập Ankh - được coi như là chiếc chìa khóa biểu tượng của sự vĩnh cửu, có khả năng mang lại sức mạnh cho người cầm nó, họ có thể ban hoặc cũng có thể tước đoạt mạng sống của con người.

Hai người gác cổng không mảy may động đậy khi cô và Paul tới gần họ, giống như uy nghiêm, cũng giống như có sự ngạo nghễ. Đi đến bên cạnh, họ bỗng dưng đưa tay ra chặn lại.

"Từ đâu đến? Muốn đi đâu?" Họ hỏi.

Mi lay động, đáy mắt Paul thoáng qua một sự khó chịu nhưng gã đành xoa gáy, cười nịnh nọt:

"Thưa ngài, tôi và con gái xa xứ tới đây muốn giao một món vật quan trọng cho một vị thương nhân."

Hai người gác cổng đăm đăm nhìn Paul, ánh mắt có vẻ soi mói, không tin tưởng lắm những điều mà gã nói, tất nhiên, điều đó thực sự rất khó tin. Nhưng không hiểu sao qua một hồi, họ lại mở một lỗ hổng, chấp nhận cho cả hai vào trong kết giới và không dò xét thêm bất cứ điều gì. Đi cách bọn hắn một quãng khá xa, Dung mới nhíu mày, dè dặt nhìn xung quanh rồi ngước cổ lên hỏi người đi bên cạnh:

"Này sư cọ, sao họ dễ dàng cho chúng ta vào vậy?"

đảo con ngươi, liếc xéo về phía cô rồi lại tiếp tục dời ánh mắt hướng lên đằng trước.

"Ừ, bất cứ lời nói dối nào cũng có thể qua cửa. Tức là họ chấp nhận mọi sự dối trá, nhưng mà thời gian duy trì lời dối trá đó lại là do họ quyết định."

"Tức là sao?"

"Mà thôi, mày không hiểu được, mà, trên thực tế thì ngay cả bản thân tao cũng không hiểu hết Aphrike này. Cứ biết nơi là nơi dễ vào nhất, vậy là đủ."

"Vậy hả..."

"Tuy nhiên, thoát ra không đơn giản. Vừa rồi tao đã dùng rất nhiều ma lực để tạo tầng kết giới dày nhất bao quanh chính mình, để cản lại linh lực chết tiệt mùi mẫn tìm dấu hiệu nguy hiểm trên người tao. Giờ thì tầng kết giới đó đã trở nên mỏng dần, khả năng của tao cũng có giới hạn, cho nên không còn nhiều thời gian, đừng có rề rà. Chúng ta phải đi tìm người có thể đưa chúng ta ra khỏi đây. Vả lại, tao cũng phải tìm một thứ."
.

.

.
"Không tiếp."

Đó là câu nói duy nhất vọng ra từ ngôi nhà nằm trong một con hẻm nhỏ dọc khu phố ổ chuột - xó xỉnh của toà thành Eskendereyya, ngay khi Paul vừa đặt tay lên gõ cửa mấy tiếng. Gã nói với cô, gã nghe đồn rằng, có một người may búp bê vải tại một khu ổ chuột trong tòa thành này. Ông ta có thể cung cấp bất cứ thông tin gì, chỉ ngoại trừ đốt cháy giai đoạn của quá trình hồi sinh. Nhưng có một điều khó ưa ở ông ta, đó là không gặp bất cứ ai, khi đang trong thời điểm ông bận rộn với những mũi kim, sợi chỉ và những mảnh vải rách.

Thật xui xẻo là họ lại đến đúng vào thời điểm này.

"Tôi hiện đang vô cùng gấp gáp, mong ngài bỏ chút thời gian, tôi sẽ trả ơn ngài bằng mọi giá."

"Không tiếp." Vẫn là giọng điệu đó, câu nói đó.

Paul nghiến răng, biểu hiện của gã hiện tại, lộ rõ rằng gã đang dần mất kiên nhẫn.

"Được rồi. Tôi có mắt trái cho búp bê vải, sẽ là một con búp bê vải Á Đông. "

Dung không hiểu Paul nói vậy là ý gì, căn bản, gã đã giấu đi một điều quan trọng nhất.

Khi gã vừa thốt ra câu này, cánh cửa đột ngột bị bật tung ra. Một lão già tóc đỏ như màu máu, rũ xuống che gần nửa khuôn mặt, trán đeo một băng gạc màu tím, da mặt đen sạm, hõm mắt thụt sâu, nhìn rõ cả quầng thâm dưới mắt. Lão chống gậy, trên cán của cây gậy cũng lại là biểu tượng chìa khóa Ankh. Vẻ mặt không mảy may một chút đổi sắc khi thấy Paul bị hất lùi lại, lưng va vào tường đối diện. Lão ngó nhìn xung quanh, thẳng tới chỗ Dung, đột nhiên hai mắt sáng rỡ, cười nhàn nhạt.

"Được đấy, lão muốn có đôi mắt trái này, đồng ý trao đổi, lão sẽ không cho chúng bây đổi ý."

Nguồn linh lực vừa rồi rất lớn, Paul còn không kịp ý thức được, đã bị nó đánh bật. Dù đau điếng, nhưng vẫn gắng gượng, gã hơi nhếch miệng.

"Một mắt trái thất lạc và trống rỗng, cái giá đó, phải là hai thông tin."

"Đừng được nước lấn tới thằng ranh, bây có tin hay không, lão sẽ cắt cổ bây như cắt cổ một con gà, và móc đôi mắt trái xinh đẹp kia ra?"

"Ông sẽ không làm thế, và cũng không thể làm được. Tôi biết rất rõ."

Lão quay ngoắt đầu trừng mắt nhìn Paul, nhưng gã rất bình tĩnh, rất chắc nịch. Lại quay sang nhìn Dung, rồi thở hắt ra và xoay người.

"Ha, được thôi, hai điều kiện thì hai."

Nhìn bóng dáng lão đơn độc bước vào trong khung cửa thấp, hai tay Dung siết chặt mép áo. Cô hiểu họ nói gì, nhưng thực ra cũng thành không hiểu lắm. Muốn hé môi nói nhưng lại chẳng biết nói gì. Trống rỗng và hoang mang giống hệt lúc bước từng bước trĩu nặng trên sa mạc. Mọi thứ dường tuột khỏi tầm kiểm soát, khó chịu vô cùng cái cảm giác đó.

Căn phòng của lão già tóc màu máu kia không có gì ngoài một chiếc giường, một kệ gỗ, bộ bàn ghế. Trông cũ kĩ, lụp xụp và tách biệt, nom chẳng mang vẻ như có thể là một người cung cấp đầy đủ những thông tin mà người khác muốn. Chỉ có điều, nó sẽ chẳng khác một căn nhà bình thường của một lão ăn mày sống trong khu phố nghèo, nếu không có những con búp bê vải được may bởi những đường nét xiêu vẹo treo đầy trên tường, cách treo chẳng giống ai, đóng một cây đinh ba trên tường, đục thủng bên mắt trái và móc đinh xuyên qua đó. Nơi này tối tăm kì dị, chỉ có ánh sáng le lói từ ngoài cửa chính thấp tịt, mà lại bị mái hiên che đi phần nào. Gáy cô lạnh toát, cô cảm thấy không ổn, thực sự không ổn. Nhấc chân toan chạy, nhưng lại chẳng thể, đột nhiên chẳng hiểu sao cả người không nhúc nhích được.

[Giờ này thì mày không còn cơ hội bỏ chạy nữa đâu!]

Trong tâm trí Dung vang lên một giọng nói quen thuộc, là Paul. Nhìn sang gã đứng ngay cạnh, cô cũng thấy gã đương nhìn mình, mắt trợn trừng.

[Xin lỗi nhé, con ranh. Bớt ảo tưởng mày sẽ được cứu. Hoặc là tao biến mất, hoặc là mày biến mất. Mày vốn dĩ cũng không xác định nổi mày là ai, vậy thì biến mất đi, tao phải lấy món đồ tao cần rồi ra khỏi đây, cho đến khi đó, mày tốt nhất ngoan ngoãn làm một đứa trẻ nghe lời.]

Gã dùng linh lực của mình để kiềm giữ cô, cô không biết là gì, nhưng hẳn là vậy. Gã từng bước biến cô trở thành một món đồ trang bị, lúc cần đến thì vắt kiệt giá trị để rồi quăng vào một chiếc thùng rác lề đường, nhờ cái gọi là đồng hành không đáng tiền tồn tại giữa cả hai. Tuy vậy, cơ bản thì không chết bởi gã, cô cũng chết bởi bầu trời Aphrike.

Đánh mất khả năng kiểm soát bản thân, cô chẳng khác gì so với mấy con búp bê vải kia, vô dụng. Không, dù không giống chúng thì cô vẫn chẳng đủ năng lực cứu sống bản thân.

"Hai đứa bây đã trăn trối với nhau đủ chưa?" Lúc này, lão già kia đang ngồi ghế tựa mân mê con búp bê vải, tự dưng mở miệng hỏi.

Paul hơi ngạc nhiên, không ngờ lão nghe thấy hết những gì mình dùng linh lực truyền tới con nhóc kia, nhưng lại nghĩ đến sức mạnh đã đánh úp gã không kịp trở tay ban nãy, thì điều này cũng chẳng có gì là lạ.

"Tất nhiên." Gã đáp lại.

Lão già gật gà gật gù lấy từ trong kệ gỗ ra một chiếc gương, lão đứng đối diện Paul, trong gương là một màu đen, chẳng có gì cả, lão vén tóc đỏ qua mang tai, kéo băng gạc xuống, bên trên đôi mắt trái có thêm một đôi mắt nữa, tròng mắt đỏ sậm.

"Tìm đến lão, bây muốn điều gì?"

"Tôi muốn lão chỉ cho cách thoát khỏi đây và tôi muốn biết cách lấy được kiếm xuyên hồn."

"Rời khỏi? Kiếm xuyên hồn? Chà, không nghĩ thỏa hiệp, mà gặp đúng ngay mẻ khó chài."

Dung trầm mặc đưa mắt nhìn sàn nhà. Gã cũng đòi hỏi quá cao rồi chăng?

"Lão sẽ giúp bây, nhưng có giới hạn. Biết Ankh và Capoeirist chứ?"

Dung ngước lên, hướng chỗ lão già kia. Ankh là quân đội tinh nhuệ của vương quốc, được huấn luyện và duyệt binh ở tòa thành Ethiopia – còn có cái tên khác là “Phrike”, với mục tiêu bảo vệ kết giới này, ngăn chặn lại sự xung đột giữa các tòa thành và sự nổi loạn của quần chúng, Paul kể vầy. Còn Capoeirist, cái tên này quả thực xa lạ vô cùng.

“Tôi biết.” Paul gật đầu.

Capoeirist, những người nhảy vũ điệu tử thần – Capoeira, một vũ điệu hay còn là một môn võ thuật mang theo sức mạnh và linh lực vô cùng lớn. Vũ điệu này dung hòa niềm vui và sự chết chóc, hai thứ vốn không lien quan quện vào nhau. Những chiến binh đó là binh đoàn mạnh nhất ở Aphrike này, đó, lí do mà vùng đất này được cho là nơi có thể dễ dàng đặt chân vào mà khó có thể bước ra ngoài.

“Capoeirist vốn dĩ là những kẻ nổi loạn của thành Phrike, đứng lên nhằm chống lại sự áp bức. Nhưng chúng bị kìm hãm, bị thu phục…bởi một chủ nô có tiếng ở trong thành, phải mang trên người lời nguyền sẽ phải một lòng trung thành với chủ nô. Thứ duy nhất chống lại sức mạnh của họ chính là Ankh. Cách sử dụng, nằm ở trong cán cầm, nhưng không phải ai cũng có thể sử dụng nó được. Còn kiếm xuyên hồn, nó nằm ở tòa tháp trụ, nơi cao nhất và cách lấy...”

“…”

“Thì lão không thể giúp bây được hơn, và giờ thì xéo ngoài.”

"Nhưng cơ sở nào để đảm bảo những thông tin ông đưa ra là chính xác?"

"Đi nhanh, nêu mày không muốn phải hối hận."

Paul hơi nghệt mặt, nhưng sau đó liền cười lạnh. Chính là không ngờ rằng, lão già này lật mặt còn nhanh hơn cả lật giấy như vậy, gã thấy, trên khuôn mặt già nua và trầm tĩnh của lão, lại thoáng qua một nét cười nhàn nhạt. Và ngay thời khắc đó, nóc nhà bật tung ra, hai bên tường nứt vụn và ập xuống, không thấy những mái nhà đổ nát khoảng cách nới đều đâu, lúc này lại biến thành một bãi đất trống, Dung và Paul, cả hai người đều bị bao vây. Đó là một đoàn quân cầm Ankh, khoác áo choàng màu đen, đeo mặt nạ gỗ màu bạc. Mặt nạ được chạm khắc đường ziczac từ giữa trán sang hai bên mang tai, trên đỉnh mặt nạ uốn một nét lượn sóng tạo thành một đuôi tóc vắt qua đỉnh đầu, và tiếp tục là một đường ziczac nằm trên đó, đối xứng với đường phía trong, cùng nhiều sọc chéo bện vào nhau theo quy luật. Tại vị trí hõm mắt là những hình tam giác xoáy trôn ốc, miệng được vẽ một lưỡi liềm cong xuống biểu thị nụ cười. Ở họ - có một sự nguy hiểm.

"Chuyện này mày không thể trách lão được rồi. Lão đã hai lần nhắc nhở mày, một là 'không tiếp', hai là 'cút'. Vậy mà mày không nghe. Lão không cảnh báo ai quá hai lần bao giờ." Lão già tóc đỏ không biết từ lúc nào đã đeo lại băng gạc tím, thời khắc này đương khoác lên mình dáng vẻ tráo trơ, và vô tội, như thể mọi việc xảy ra như vầy là lẽ đương nhiên, chứ không liên quan đến mình.

"Việc này...do ông giở trò?" Gã chú mi, đưa ra kết luận, sau một hồi im lặng lắng nghe.

"Ồ không, lão chỉ lỡ tay phá kết giới của mày và dựng lên kết giới ảo để mày không phát hiện ra thôi."

"Chó chết!" Paul nhoài người tính tiến tới phía lão tóc đỏ, nhưng ngay lập tức, luồng sáng từ vòng cung của Ankh đã khóa chân gã thật chặt trên nền đất, năng lực bản thân còn không đủ để gã giãy dụa, huống chi là thoát ra. Cả linh lực gã dùng yểm lên trên người Dung cũng tự động được thu hồi, nhưng ngược lại với gã, cô không cố cựa quậy, chỉ trầm mặc nhìn xuống mặt đất, giống như đang suy nghĩ gì đó. Hai người tạo nên hai khung cảnh đối lập.

Một nguồn năng lượng đánh tới, khiến ý thức của cả hai đều dần dần trôi tuột khỏi trí não.

Trước lúc mọi thứ trở thành một mớ hình ảnh hỗn độn với cát vàng, trời trắng xóa và những chiếc mặt nạ cười, họ nghe thoáng thấy âm thanh phát ra từ đâu đó, trong chuỗi những suy nghĩ rối ren về ngày sau sẽ ra sao.

"Ngu xuẩn nhất là những đứa cố tìm hiểu những gì mình tò mò. Nên ít thắc mắc thì tốt hơn, mà, cũng chẳng thể thắc mắc, chúng bây sắp chìm cùng những bí mật, nhanh thôi..."

***


Bốn bức tường, bóng tối, và im lặng, ngoài ra thì chẳng còn gì khác. Hai người ngồi sát hai góc tường, mỗi người đều đang chạy rượt theo suy nghĩ, trong thế giới nội tâm của riêng mình. Ngoài kia là những tiếng gào đan vào nhau, nghe chát chúa, ở căn phòng này thì quạnh quẽ và mịt mờ. Ngồi nhà lao đã hơn ba tiếng đồng hồ, nhưng ai nấy trong hai người đều không chịu hé một lời.

Họ biết được từ cảnh báo của một cai ngục, yêu cầu họ không nên cố tìm cách trốn thoát khỏi đây. Anh ta nói rằng, thống lĩnh toàn bộ tòa thành này là một vị trưởng lão có mái tóc màu đỏ như máu, trên trán đeo một băng gạc tím, ông ta - đối với bất kì ai ở Phrike này đều là người cần đề phòng. Anh còn đề cập đến quy luật tái sinh ở thế giới này - sau một lần chết, con người có thể tái sinh và sống với số tuổi bằng nửa số tuổi ban đầu, cho đến khi tuổi của mình sau tái sinh chỉ còn một tuổi, họ sẽ chết vĩnh viễn. Nhưng, tồn tại một số linh vật, nó có thể khiến con người không thể tái sinh được nữa, và ở đây, nó được dùng để ban án tử các tù binh. Những tù binh sẽ bị bỏ đói mười ngày trước khi bị giết, nhưng không chết ngay, mà bị rằn vặt suốt ba ngày mới chết.

Khi Paul hỏi, anh bạn là cai ngục và tôi là tù binh, lí do gì mà anh bạn lại nói với tôi điều đó, chẳng lẽ muốn giúp tôi.

Đương nhiên, gã không tin vào điều đó.

Người cai ngục cười khan, cho gã hay, một số, hoặc có thể là rất nhiều cai ngục cũng như anh ta, căm ghét cái tòa thành đầy mùi tanh này, luôn muốn giúp gì đó cho tù binh, nhưng chẳng đủ khả năng mà thực hiện điều này, cho nên, anh ta chỉ làm được những điều có thể.

Các bạn là tù binh và tôi là cai ngục, nhưng không dám khẳng định ai mới là tù binh ai chẳng, các bạn là tù bình của tôi, còn tôi là tù binh của bầu trời này. Các bạn bị nhốt cũng là tù bình, chúng tôi mang gánh nặng cũng là tù binh. Từ lâu chúng tôi đã phải chôn chân ở đây, vậy nên, trong nhà ngục này, chúng ta bằng nhau.

Điều duy nhất tôi có thể giúp các bạn, đó là cho các bạn biết, các bạn chết bởi ai và chết như thế nào.

Anh ta nói vậy, rồi không buồn nghe người đối diện trả lời, liền quay người cất bước đi. Bấy giờ, vốn dĩ đang trầm mặc, Dung đột nhiên lại mở miệng nói bâng quơ.

"Ngài cai ngục, ai cũng phải chết cả. Cho nên, hẹn gặp lại, khi mà trên vai mỗi chúng ta không còn một gánh nặng nào."

Tiếng nói vang vọng cùng những âm thanh gào thét hỗn loạt, réo rắt theo từng bước chân của người cai ngục. So với gắn một quả tạ vào một mắt xích và quấn quanh cổ chân, áp lực vô hình còn muốn nặng hơn. So với một chiếc thòng lọng siết chặt cổ, thì những nỗi lòng được bộc lộ bằng sự im lặng còn muốn uất nghẹn hơn.
.

.

.
"Này, mày còn hận tao lắm?"

"..."

"Mày biết đấy, gần như ai cũng quý mạng sống và mong muốn của mình hơn một kẻ qua đường. Và tao không dư dả lòng tốt mà đặt việc giúp một người lạ hoắc lên hàng đầu. Nên mày không thể trách tao."

Ngày thứ hai họ bị bỏ đói trong ngục tối, không chịu nổi được một con nhóc luôn huyên náo không dứt mà nay lại cậy răng cũng không thèm nói lấy một lời, điều đó khiến Paul có cảm giác không quen lắm. Gã rất khó chịu, đã bị nhốt ở một nơi âm u và nóng bức, lại chỉ có những tiếng la khóc ở những phòng giam ngoài kia, cộng với việc linh lực trong cơ thể gã đã bị rút cạn, dấy lên trong lòng bao mối tơ vò. Gã nghĩ đến biện pháp cuối cùng để thoát khỏi đây, nhưng nó có thể dồn gã vào chỗ chết.

"Tao có cách giúp mày ra khỏi đây, thế nào?" Paul sốt ruột.

Lúc này, Dung mới chịu nói, nhưng giọng điệu đầy mỉa mai:

"Mày không thấy lời này mâu thuẫn với lời trước đó lắm sao? Tao không nghĩ là não mày đột ngột bị hỏng, sao không lo mà tự giúp lấy thân mình?"

Gã nhay hai bên thái dương, từ lần gặp đầu tiên, đã nghĩ đứa trẻ này hơi có tư duy hơn so với những đứa trẻ bình thường, nhưng dần dà mới chắc nịch khẳng định, Dung không phải là một đứa trẻ.

"Ài, thế nào nhỉ, tao nghĩ ra cách thoát khỏi đây, cần mày, hoặc là chúng ta cùng thoát, hoặc là chúng ta cùng chết tại đây." Thấy cô nhướng mày, gã lại tiếp lời "Sắp chết đến nơi rồi, tao chẳng còn hơi sức đâu mà đi lừa mày."

"Vậy...là gì?"

...

Theo như Paul nói, gã sẽ liều mạng thực hiện dịch chuyển linh hồn, điều này rất ít người trong dòng tộc kết giới sư đủ khả năng đề làm. Việc này không cần đến nhiều linh lực, chỉ cần triệu vòng tròn linh thú và cần một người không có linh lực, kết giới sư phải rạch một đường từ bả vai trái xuống mu bàn tay của người đó. Gã hỏi cô, có đồng ý thi hành không, cô nhíu chân mày hồi lâu, rồi cũng nặng nề gật đầu. Dù sao, cũng sắp phải chết, một vết rạch cũng chẳng ăn nhằm gì.

Bấy giờ, Paul mấp máy môi, trên tay bỗng nhiên hiện ra một lá bùa, móng tay gã dài ra, mắt chuyển bạc, bên má phải xuất hiện hình lục giác màu tím sáng rực.
đưa tay cào dọc cánh tay trái của Dung, một cảm giác đau xé. Máu tong tong chảy xuống, mùi tanh nồng nặc. Dưới chân cô và gã xuất hiện vòng tròn lớn màu tím, trong vòng tròn lớn là những vòng tròn nhỏ. Trên đó có hình thú tượng hình và cả mặt trời, mặt trăng, chúng xoay tròn, vòng ngoài vòng trong xoay ngược chiều nhau. Không chỉ vậy, còn thân xác của cô đang nằm ở dưới, trên thực tế, linh hồn mình rời khỏi thân xác lúc nào mà cô chẳng hay biết. Rồi linh hồn cô mờ dần trong vòng tròn, ý thức cô cũng theo đó mà trở nên mê mang. Chỉ kịp nghe Paul nói:

"Có một điều tao...chưa nói cho mày, mày lại bị tao lừa rồi. Xin lỗi, và cám ơn."

Sau khi linh hồn cô biến mất, gã nhanh chóng rời hồn sang ngụ trong thân xác cô rồi quay qua tự đưa thân xác mình vào trạng thái chết hẳn. Gã lừa cô, việc dịch chuyển linh hồn này vốn chẳng có gì khó khăn, chẳng qua ít ai biết, và chỉ dòng họ thuần kết giới sư mới có thể làm. Nhưng kết giới sư có thể phong tỏa hoạt động của một người, tuy nhiên, với linh hồn của họ thì không. Chỉ cần trong tiềm thức, người bị dịch chuyển linh hồn kháng cự lại, kết giới sư sẽ không thể thực hiện, thậm chí thiệt mạng. Bởi thế đòi hỏi phải có một người đứng yên đó, nguyện để cho kết giới sư dịch chuyển linh hồn. Và sau đó, kết giới sư sẽ dịch chuyển linh hồn mình vào thân xác đối phương, và nhờ thế mà gã có thể thoát khỏi phong ấn tồn tại trong mỗi kết giới sư mà dịch chuyển tự do trong không gian.

Về phần linh hồn bị kết giới sư rời khỏi xác, nó lạc vào không gian ảo, nơi đó, nó buộc phải đi tìm một thân xác đoản mệnh mà đẩy thân xác đó ra, nhưng không phải ai cũng có thể làm được, đa phần đều sau bốn ngày không thể làm gì nên bị giam mãi trong đó.

Trong luật của kết giới sư, có tồn tại một điều cấm, đó là – không được lừa dối và làm tổn hại người thường, bởi, kết giới sư có mặt là để bảo vệ người thường.

Hẳn là, gã sẽ trở thành tội đồ nếu trở về dòng họ, và được vinh dự ban bản án an tử. Nhưng đó là chuyện sau này, gã không quan tâm, dẫu sao, khi đặt chân rời khỏi dòng tộc, gã đã trở thành một tên tội đồ.

Két!!

Khi Paul vừa định lau vết máu dưới sàn thì tiếng cổng sắt mở nghe chối tai vang lên. Lão già tóc đỏ chậm rãi bước vào. Nhìn thấy người đàn ông vạm vỡ thì nằm bệt trên sàn, còn cô nhóc bé nhỏ thì lau chùi máu vương vãi, lão bật cười.


"Hà hà, ồ, hay đấy. Lão định tới lấy đi mắt trái của bây theo như thỏa thuận. Nhưng, nghĩ lại thì...hẳn là giữ lại, như vậy sẽ vui hơn."




Mùa vải sai trĩu [Chương 1]

Mùa vải sai trĩu


Tác giả: Nhạt


"Mày sẽ quay lại chứ?"

"Đương nhiên rồi."

Chẳng qua, không biết là bao giờ thôi.

Đó là một buổi xế chiều, tôi và tụi bạn thân, cùng sóng vai nhau. Trong sự cô tịch vô biên, trong màu đỏ của ánh mặt trời muộn, và trong cả màu đỏ của mùa vải giữa hạ.

Sau ngày ấy, tôi rời làng để cho mình cái sổ hộ khẩu người phố. Cuộc sống đơn giản, suy nghĩ cũng trở nên đơn giản. Chỉ nghĩ muốn có cuộc sống dư dả hơn thôi. Nhưng đời đẩy tôi tới đâu, tôi chẳng có quyền chọn. Dù sao thì, với tôi, bấy giờ chỉ có hiện tại và hiện tại. Hi vọng lớn lao nhất chẳng qua là vượt qua khỏi ngọn tre đầu làng.

Từng hứa, sẽ mãi không xa cách nhau, không xa khỏi ngôi làng này, lời hứa vẫn còn đó.

Từng thề, không mở mày mở mặt thì không về, không gặp bất cứ ai, lời thề thì cũng vẫn còn đó.

Cái gì cũng đều vẫn còn đó, chẳng qua ngỡ là mình đã đánh mất, hoặc vô tình phủi đi sự tồn tại của nó. Người trẻ tuổi giống như mặt nước, gió thổi một, sóng gợn mười.
.

.

.

* Thứ nhất: Mọi sự luôn thay đổi, và ai cũng biết.




1. Hồi tôi học lớp hai, thầy tôi qua đời, cũng do bất cẩn mà tượt xuống chân đê. Nhà mà khá giả, không tang to thì tang nhỏ, xôn xao ti trúc. Nhà tôi không như nhà người, ngày thầy mất, cũng chỉ có quả trứng gà là sang, quả trứng mà nửa đời thầy chưa từng ăn, cũng nào dám ăn. Nó đặt trên bát cơm trắng đong đầy, thổi từ gạo mậu dịch mốc meo phân phát theo khẩu phần, với nén nhang đưa hương nhàn nhạt. U tôi buồn thật buồn, hàng xóm sang an ủi đôi lời, bình ổn phần nào, chỉ phần nào thôi.

Ngày tháng dần trôi qua, người ra đi thì cũng ra đi rồi, trên thực tế, cũng chỉ cất vào lòng, trong chiếc ngăn tủ không ai với tới, chẳng thể mang theo hình bóng người đã khuất theo mãi về sau được. Mất đi thầy, u đã nhọc lại mang thêm nhọc.

Được cái bấy giờ ông ngoại sẽ rất khỏe, nếu không phải có chứng nhức nhối cột sống đeo bám, nhưng dầu thế, việc vừa việc nhỏ, ngoại vẫn một tay lo liệu cho đến đầu đến đũa. Hơn, ngoại coi việc ruộng trên ao dưới như thú vui, tôi biết, u biết, ai cũng biết, ngoại sống rất khắc khổ.

Nhà tôi rộng, đất cụ để lại, dẫu trong rỗng ngoài rỗng, vốn chẳng có chi, nhưng rất ấm, tôi từng nghĩ có lẽ do vầy mà lũ bạn cùng làng xôm tụ ở nhà tôi. Tụi nó rất thích chơi tú, cứ lúc nào xong bài thì lại mò qua tụm năm tụm bảy ở hiên nhà tôi chơi tú. Ngay cả ngày mưa dầm, tôi vẫn thấy tụi nó đứa ôm mấy cuốn tập, đứa cầm cây chì, đứa thủ ở túi bộ tú, đứa tay không. Chúng nó xắn ống quần quá gối, đầu đội nón, chân đất lội mưa, vẫn thấy tiếng cười nói rôm rả vọng từ ngoài cổng xa vọng vào. Đều gần lứa với nhau cả, nhưng đứa nào ngồi ngoài cũng lanh chanh chỉ cho đứa ngôi trong chơi, rồi là chê ỏng chê eo, đến khi vô thay chân thì chẳng khác.

Tôi không chơi cùng tụi nó, thời điểm tụi nó sang, mang theo bài tập trên lớp cho tôi, tôi vừa ngồi hí hoáy làm bài, vừa thi thoảng ghé mắt nhìn tụi nó, kể ra thì đấy cũng là một niềm vui, niềm vui nho nhỏ mà tôi cất mãi trong lòng cho tận tới khi rời làng.

Tôi rất thích nhìn cái tí Thơm đứng ngoài gặm ngấu nghiến vỏ bộ tú, sốt ruột chờ đến lân mình. Thơm bé nhất trong hội, nó e dè và chậm, đến nỗi đi đường hay bị bỏ lại, phải hớt hả chạy xoạc móng heo. Tôi thích nhìn thằng Chuột cười ha hả, thậm chí nhảy lên như rồ khi thắng, rồi cái Sương ngồi sau sẽ vung tay quất vài cái lên đỉnh đầu nó. Chị em nó một đứa nóng một đứa lạnh, luôn khiến tôi bật cười. Mỗi lúc tôi không nhịn được cười thành tiếng, cái Sương mặt nó xẹo xọ, quay sang mắng tôi.

Mi cười gì chứ! Mi lo học bài mi đi, để tao dạy em tao.

Tôi thích cả khi thấy thằng Xuyến bận nào vào thua tái mặt nấy, bị bắt quỳ, ăn vạ đập bài xuống đất bảo không thèm chơi nữa. Sau, nó cứ xì xì ngồi ngoài, rủ cũng không thèm ho he vô thay chân, tụi kia bảo, thằng Xuyến nó rái bị quỳ nên ra vẻ.
Và còn rất nhiều.

Tôi thích tất cả những điều đó, những con người đó, đã gắn bó với tôi, coi tôi như một phần của họ.

2. Tôi rất muốn được đi học, không chỉ có tôi, ngoại trừ mấy đứa khá giả chút đỉnh, còn đâu đứa nào đến ngày đi học thì vui cũng đáo để. Với tôi, việc được đi học nó khó khăn biết nhường nào.

Nhà tôi ở quanh đây gần như thuộc diện con đàn cháu đống nhất. Anh cả tôi học tới đến đại học, được chuyển lên phố, ước mơ của anh là trở thành nhà khoa học, nhưng đợt phân bố sinh viên, thế nào lại bị gạt sang sư phạm, trường xa lắc xa lơ. Không muốn thì cũng chẳng dám kháng, vả lại bấy giờ, anh và các sinh viên bị gạt sang, cũng chẳng định hướng học ra làm gì, chỉ cần được học, vậy là đủ.
Môi trường không quen, tình hình học tập trở nên uể oải.

Ở đấy sống khó, nhà lại không thể gửi đồng rau, miếng gạo, tấm chăn hay manh áo lên cho anh, họa có gửi được thì cũng chẳng qua khỏi lệnh kiểm soát. Cuộc sống của anh cứ trực chờ vào mấy con tem cỏn con với cái sổ gạo thất thường, người ta có gì cấp nấy, nhiều hôm đói meo, lắm khi còn xô xát với bạn học vì mảnh chăn mỏng, sai tí sai tị cũng tính phạt theo thóc. Hiếm hoi anh mới có dịp về nhà, mỗi lần trở về lại trông như mất đi miếng thịt, trán mồ hôi nhễ nhại do chen đò, người ngày càng hốc hác, ốm quay ốm quắt. Nhưng vẫn ngồi kể chuyện học chuyện hành trên đấy với u. U tôi xót lắm, bảo hay thôi không học nữa, về làm ruộng, được đâu thì được. Nhưng anh vẫn kiên quyết, nói rằng muốn nhà mình có cuộc sống tốt hơn. U đành ngậm ngùi cùng anh em chúng tôi tiễn anh tới đò, dặn anh ráng giữ gìn sức khỏe. Và rồi thì không lâu sau, nhà hay tin, rất nhiều sinh viên khốn đốn quá mà vượt biên trốn ra nước ngoài, trong đó có anh cả, mẹ tôi đau đáu khôn xiết, ngoài kia người ta huy động lùng, bắt giam được không ít sinh viên, thật may lần này không có anh.

U tôi bảo, chỉ cần anh chúng mày không gặp nguy hiểm là tốt lắm rồi.

Trông u thế, nhưng chỉ đêm đến, vẻ rầu rĩ mới hằn rõ lên quầng thâm dưới hõm mắt u. Khi tôi choàng tỉnh từ cơn mơ về một nơi xa xăm, nơi con thuyền ước mơ không tìm được bến đỗ, chênh vênh trên những con sóng đỏ của buổi chiều tàn. Thì mí mắt u tôi dù đã nặng trĩu nhưng vẫn không thể khép lại mà chìm vào giấc ngủ. U ngồi bên ánh đèn dầu chập chờn trước gió, cạnh khung cửa, bóng u trên tưởng lúc nhòa lúc sậm, tôi ghi hình ảnh đó vào trong tâm trí, tận sâu. Nhưng phải nhiều năm qua đi, tôi mới hiểu được, hình ảnh đó đó là biểu hiện của sự cô đơn tột cùng.

Nhà tôi anh cả đi rồi, có anh ba bấy giờ là học cao nhất, sách bao giờ cũng được nhiều nhất, còn được thửa đôi dép cao su để đi học, nó làm từ lốp xe cũ. Tôi rất thích nó, với một đứa quen giẫm chân trên bùn đất, thì đương nhiên, đôi dép là cả một niềm ước ao. Hồi mới thửa được, tôi còn nài nỉ anh ba cho đi thử, anh ba giằng co mãi mới gật đầu bảo tôi cẩn thận không đứt. Tôi mừng quýnh, vội đeo vô và chạy vòng quanh, chân tôi chỉ nhỏ bằng một nửa dép, chạy nghe lạch bà lạch bạch, ngoại cười ngoại nói tếu trông tôi như con vịt giãy chết.

Anh hai tôi lưng chừng lớp chín thì bỏ bê, do học hành không vô đầu nên nản quá, chểnh mảng, rời quê đi xa làm công, anh làm dép cao su ở xưởng nhỏ, làm kham khổ nhưng lương chẳng có bao nhiêu, may thì được phát tem, không thì người ta trả lương bằng dép, anh cũng phải cắn răng mà mang về, nhà hết người đi thì lại đưa mấy đứa nhóc hay sang chơi, nhìn đôi dép, tôi và tụi nó mừng húm. Duy chỉ có u, anh hai và chị tư là buồn thỉu buồn thiu.

Chị tư vì là con gái, nên chỉ học hết lớp bảy là xếp bút nghiên ở nhà trông thằng út. Chị sớm đã trưởng thành hơn vẻ ngoài rất nhiều, chăm chỉ lo toan, chắn vén, đỡ đần mẹ và ngoại không ít sự vụ. Nom chị mà tôi thấy tủi cho chị, cũng tủi cho tôi. Bởi lẽ, dù gì thì sớm hay muộn tôi cũng sẽ giống như thế.

Thời điểm đó, cả thầy cô cũng ăn lương theo cái sổ gạo thất thường đấy là chính, tháng được tháng mất, nên cũng khó mà có được thầy cô ngậm khổ ngậm nhọc mà thành tâm dạy học.

Nhà tôi nghèo hơn hết so với những đứa trẻ cùng lớp khác. Vì không đủ tiền đóng học, mà cô lại không cho khất, nên dăm bữa nửa tháng tôi lại phải nghỉ. Chúng bạn thương tôi nhiều, chung tay mỗi đứa hai trăm con, gom góp mang xin cô cho tôi đi học. Tôi lại chẳng cho gì được chúng nó, ngoài tiếng cám ơn chân thành. Tôi tự nhủ với lòng, sau này phải kiếm được nhiều hai trăm để trả cho họ.

Cho đến sau khi lớn lên rồi, khi mà đồng hai trăm đó nằm rải rác trên đường có lẽ cũng chẳng ai thèm nhặt, tôi chợt nhớ ra ước muốn thoáng qua ngày bé tí, nhưng thứ mà tôi nợ những người bạn không phải một món tiền, mà là một ân tình.

Giá trị của đồng tiền thì không thay đổi, nhưng giá trị của cuộc đời thì luôn đổi thay.

Tôi cất tất cả những đồng hai trăm con tương ứng với số học sinh của lớp, cất gọn trong một chiếc hòm, giống như cất cả những tiếng cười giòn giã dưới bầu trời thu ngày ấy, cất cái nắm tay thân thiết; cất hình ảnh cô nhóc hôm xưa đứng ngẩn ngơ mà khóc giữa đám đông, trong căn phòng học gần như đổ nát.

Đâu phải cái gì lấy đi rồi là sẽ mất? Nhưng cũng đâu phải cái gì lấy đi rồi vẫn sẽ trả lại được? Có khi không mất, nhưng cũng chẳng thể trả lại.

Search