Tập I: Chạy ngược quy luật.
Phần I: Bốn vương quốc.
Tác giả: NTD (Nhạt)
Chương 1: Capoeira. (2)
2. Tờ mờ sáng, sau một đêm ròng quốc bộ không ngừng nghỉ, hai người mới đi được đến tâm của khu rừng. Rẽ vào lối quặt
hẹp, một con đường lớn trải dài trước mắt, bốn bề cây cao, ngọn cây uốn cong
thành mái vòm, che kín khoảng trời phía trên mái đầu. Đi hết con đường, họ sững sờ dừng lại
phía dưới vòm cây cuối cùng, nhìn khung cảnh hiện ra trước mắt. Từ phía xa xa trông vào cánh rừng xavan trùng điệp, chỉ thấy bạt
ngàn một màu xanh ngắt. Nghiễm nhiên không ngờ rằng, khoảnh khắc đứng dưới bóng
râm u tối, nhìn ra ngoài kia, mới tỏ nơi đây che khuất một vùng đất bao la biết nhường
nào. Vùng đất nằm gọn trong kết giới màu lục hình nửa bầu
dục, nhìn thoáng như màn
sương phủ mờ giăng kín tầm nhìn, chính rằn lanh mỏng này đã
ngăn cách nơi ấy với bầu trời
bên ngoài.
Nằm ngay vị trí từ đỉnh kết giới chiếu thẳng xuống,
là toà tháp trụ vĩ đại biệt lập, bậc thang dài chạy dọc trên tường bao tòa tháp, xoáy trôn ốc và
thu nhỏ tới tận đỉnh tháp, xung quanh là những tòa thành con vuông vắn, nằm san sát nhau. Tuy nói
là thành con, nhưng đấy chỉ là so với tháp trụ,
còn trên thực tế, nó rộng đến đủ chứa dân số của cả một thành phố.
Paul cùng Dung ghé vào trước cổng kết giới, có hai người lính đứng canh phía trước, cả thân mặc áo vải
thô màu trắng dày cộm, trên đầu lại phủ khăn che kín mặt chừa lại hai đôi mắt,
tay cầm ngọn giáo, cầu cán giáo được khắc hình giống như chiếc gương, hay còn gọi là kí
hiệu để ám chỉ nữ giới. Nhưng ở nơi
đây, ai cũng biết, đó là chữ thập Ankh - được coi như là chiếc chìa khóa biểu tượng của sự
vĩnh cửu, có khả năng mang lại sức mạnh cho người cầm nó, họ có thể ban hoặc cũng
có thể tước đoạt mạng sống của con người.
Hai người gác cổng không mảy may động đậy khi cô và
Paul tới gần họ, giống như uy nghiêm, cũng giống như có sự ngạo nghễ. Đi đến
bên cạnh, họ bỗng dưng đưa tay ra chặn lại.
"Từ đâu đến? Muốn đi đâu?" Họ hỏi.
Mi lay động, đáy mắt Paul thoáng qua một sự khó chịu
nhưng gã đành xoa gáy, cười nịnh nọt:
"Thưa ngài, tôi và con gái xa xứ tới đây muốn
giao một món vật quan trọng cho một vị thương nhân."
Hai người gác cổng đăm đăm nhìn Paul, ánh mắt có vẻ soi mói, không tin tưởng lắm những điều mà gã nói, tất nhiên, điều đó thực sự rất khó tin. Nhưng không hiểu sao qua một hồi, họ lại mở một lỗ hổng, chấp nhận cho cả hai vào trong kết
giới và không dò xét thêm bất cứ điều gì. Đi cách bọn hắn một quãng khá xa, Dung mới nhíu mày, dè dặt nhìn xung
quanh rồi ngước cổ lên hỏi người đi bên cạnh:
"Này sư cọ, sao họ dễ dàng cho
chúng ta vào vậy?"
Gã đảo con ngươi, liếc xéo về
phía cô rồi lại tiếp tục dời ánh mắt hướng lên đằng trước.
"Ừ, bất cứ lời nói dối nào cũng có thể qua cửa. Tức là họ chấp nhận
mọi sự dối trá, nhưng mà thời
gian duy trì lời dối trá đó lại là do họ quyết định."
"Tức là sao?"
"Mà thôi, mày không hiểu được, mà, trên thực tế
thì ngay cả bản thân tao cũng không hiểu hết Aphrike
này. Cứ biết nơi là nơi dễ vào nhất, vậy là
đủ."
"Vậy hả..."
"Tuy nhiên, thoát ra không đơn giản. Vừa rồi
tao đã dùng rất nhiều ma lực để tạo tầng kết giới dày nhất bao quanh chính mình, để cản lại linh lực chết tiệt
mùi mẫn tìm dấu hiệu nguy hiểm trên người tao. Giờ thì tầng kết giới đó
đã trở nên mỏng dần, khả năng của tao cũng có giới hạn, cho nên không còn nhiều thời
gian, đừng có rề rà. Chúng ta phải
đi tìm người có thể đưa chúng ta ra khỏi đây. Vả lại, tao cũng phải tìm một thứ."
.
.
.
"Không tiếp."
Đó là câu nói duy nhất vọng ra từ ngôi nhà nằm
trong một con hẻm nhỏ dọc khu phố ổ chuột - xó xỉnh của toà thành Eskendereyya,
ngay khi Paul vừa đặt tay lên gõ cửa mấy tiếng. Gã nói với cô,
gã nghe đồn rằng, có một người may búp
bê vải tại một khu ổ chuột trong tòa thành này. Ông
ta có thể cung cấp bất cứ thông tin gì, chỉ ngoại trừ đốt cháy giai đoạn của
quá trình hồi sinh. Nhưng có một
điều khó ưa ở ông ta, đó là không gặp bất cứ ai, khi đang trong thời điểm ông bận
rộn với những mũi kim, sợi chỉ và những mảnh vải rách.
Thật xui xẻo là họ lại đến đúng vào thời điểm này.
"Tôi hiện đang vô cùng gấp gáp, mong ngài bỏ
chút thời gian, tôi sẽ trả ơn ngài bằng mọi giá."
"Không tiếp." Vẫn là giọng điệu đó, câu
nói đó.
Paul nghiến răng, biểu hiện của gã hiện tại, lộ rõ rằng gã đang dần mất kiên nhẫn.
"Được rồi. Tôi có mắt trái cho búp bê vải, sẽ
là một con búp bê vải Á Đông. "
Dung không hiểu Paul nói vậy là ý gì, căn bản, gã đã giấu đi một điều
quan trọng nhất.
Khi gã vừa thốt ra câu này, cánh cửa đột ngột bị bật tung ra. Một lão
già tóc đỏ như màu máu, rũ xuống che gần
nửa khuôn mặt, trán đeo một băng gạc màu tím, da mặt đen sạm, hõm mắt thụt sâu, nhìn rõ cả quầng thâm dưới mắt. Lão chống gậy, trên
cán của cây gậy cũng lại là biểu tượng chìa khóa Ankh. Vẻ mặt không mảy may một chút đổi sắc khi thấy Paul bị hất lùi lại, lưng va vào
tường đối diện. Lão ngó nhìn xung quanh, thẳng tới chỗ Dung, đột nhiên hai mắt sáng rỡ, cười nhàn nhạt.
"Được đấy, lão muốn có đôi mắt trái này, đồng ý trao đổi, lão sẽ không cho chúng bây đổi ý."
Nguồn linh lực vừa rồi rất lớn, Paul còn không kịp ý thức được, đã bị nó đánh bật. Dù đau điếng, nhưng vẫn gắng gượng, gã hơi nhếch miệng.
"Một mắt trái thất lạc và trống rỗng, cái giá
đó, phải là hai thông tin."
"Đừng được nước lấn tới thằng ranh, bây có tin
hay không, lão sẽ cắt cổ bây như cắt cổ một con gà, và móc đôi mắt trái xinh đẹp
kia ra?"
"Ông sẽ không làm thế, và cũng không thể làm
được. Tôi biết rất rõ."
Lão quay ngoắt đầu trừng mắt nhìn Paul, nhưng gã rất bình tĩnh, rất
chắc nịch. Lại quay sang nhìn Dung, rồi thở hắt ra và xoay người.
"Ha, được thôi, hai điều kiện thì hai."
Nhìn bóng dáng lão đơn độc bước vào trong khung cửa thấp, hai tay Dung siết chặt mép áo. Cô hiểu
họ nói gì, nhưng thực ra cũng thành không hiểu lắm. Muốn hé môi nói nhưng lại chẳng biết
nói gì. Trống rỗng và hoang mang giống hệt lúc bước từng bước trĩu nặng trên sa mạc. Mọi thứ dường tuột khỏi tầm kiểm soát, khó chịu
vô cùng cái cảm giác đó.
Căn phòng của lão già tóc
màu máu kia không có gì ngoài một chiếc giường, một kệ gỗ, bộ bàn ghế. Trông cũ kĩ, lụp xụp
và tách biệt, nom chẳng mang vẻ như có thể là một người cung cấp đầy đủ những
thông tin mà người khác muốn. Chỉ có điều, nó sẽ chẳng khác một căn nhà bình thường của một lão ăn mày sống trong khu phố
nghèo, nếu không có những con búp bê vải được may bởi những đường nét xiêu vẹo
treo đầy trên tường, cách treo chẳng giống ai, đóng một cây đinh ba trên tường,
đục thủng bên mắt trái và móc đinh xuyên qua đó. Nơi này tối tăm kì dị, chỉ có ánh sáng le lói từ ngoài cửa chính thấp tịt, mà lại bị mái
hiên che đi phần nào. Gáy cô lạnh toát,
cô cảm thấy không ổn, thực sự không ổn. Nhấc chân toan chạy, nhưng lại chẳng thể, đột nhiên chẳng hiểu sao cả người
không nhúc nhích được.
[Giờ này thì mày không còn cơ hội bỏ chạy nữa đâu!]
Trong tâm trí Dung vang lên một
giọng nói quen thuộc, là Paul. Nhìn sang gã đứng
ngay cạnh, cô cũng thấy gã đương nhìn mình, mắt trợn trừng.
[Xin lỗi nhé, con ranh. Bớt ảo tưởng mày sẽ được cứu. Hoặc là tao biến mất, hoặc là mày biến mất. Mày vốn dĩ
cũng không xác định nổi mày là ai, vậy thì biến mất đi, tao
phải lấy món đồ tao cần rồi ra khỏi đây, cho đến
khi đó, mày tốt nhất ngoan ngoãn làm một đứa trẻ nghe lời.]
Gã dùng linh lực của mình để kiềm giữ cô, cô không biết là gì, nhưng hẳn là vậy. Gã từng
bước biến cô trở
thành một món đồ trang bị, lúc cần đến thì vắt kiệt giá trị để rồi
quăng vào một chiếc thùng rác lề đường, nhờ cái gọi là đồng hành không đáng tiền tồn tại
giữa cả hai. Tuy vậy, cơ bản thì không chết bởi gã, cô cũng chết bởi bầu trời Aphrike.
Đánh mất khả năng kiểm soát bản thân, cô chẳng khác gì so với mấy con
búp bê vải kia, vô dụng. Không, dù không giống chúng thì cô vẫn chẳng đủ năng lực
cứu sống bản thân.
"Hai đứa bây đã trăn trối với nhau đủ chưa?" Lúc này, lão già kia đang ngồi ghế tựa mân mê con búp bê vải, tự dưng mở
miệng hỏi.
Paul hơi ngạc nhiên, không ngờ
lão nghe thấy hết những gì mình dùng linh lực truyền
tới con nhóc kia, nhưng lại nghĩ đến sức mạnh đã
đánh úp gã không kịp trở tay ban nãy, thì điều này cũng chẳng có gì là lạ.
"Tất nhiên." Gã đáp lại.
Lão già gật gà gật gù lấy từ trong kệ gỗ ra một chiếc gương, lão đứng đối diện Paul, trong gương là một màu đen, chẳng
có gì cả, lão vén tóc đỏ qua mang tai, kéo băng gạc xuống, bên trên đôi mắt
trái có thêm một đôi mắt nữa, tròng mắt đỏ sậm.
"Tìm đến lão, bây muốn điều gì?"
"Tôi muốn lão chỉ cho cách thoát khỏi đây và tôi muốn biết cách lấy được kiếm xuyên hồn."
"Rời khỏi? Kiếm xuyên hồn? Chà, không nghĩ thỏa
hiệp, mà gặp đúng ngay mẻ khó chài."
Dung trầm mặc đưa mắt nhìn sàn nhà. Gã cũng đòi hỏi quá cao rồi chăng?
"Lão sẽ giúp bây, nhưng có giới hạn. Biết Ankh và Capoeirist chứ?"
Dung ngước lên, hướng chỗ lão già kia. Ankh là quân đội tinh nhuệ của vương quốc, được huấn luyện và duyệt binh ở tòa thành Ethiopia – còn có cái tên khác là “Phrike”, với mục tiêu bảo vệ
kết giới này, ngăn chặn lại sự xung đột giữa các
tòa thành và sự nổi loạn của quần chúng, Paul kể vầy. Còn Capoeirist,
cái tên này quả thực xa lạ vô cùng.
“Tôi biết.” Paul gật đầu.
Capoeirist, những người nhảy vũ điệu tử thần –
Capoeira, một vũ điệu hay còn là một môn võ thuật mang
theo sức mạnh và linh lực vô cùng lớn. Vũ điệu này dung hòa niềm vui và sự chết chóc, hai thứ vốn không lien quan quện vào nhau. Những
chiến binh đó là binh đoàn mạnh nhất ở Aphrike này, đó, lí do mà vùng đất này
được cho là nơi có thể dễ dàng đặt chân vào mà khó có thể bước ra ngoài.
“Capoeirist vốn dĩ là những kẻ nổi loạn của thành
Phrike, đứng lên nhằm chống lại sự áp bức. Nhưng chúng bị kìm hãm, bị thu phục…bởi một chủ nô có tiếng ở trong thành, phải mang
trên người lời nguyền sẽ phải một lòng trung thành với chủ nô. Thứ duy nhất chống lại sức mạnh
của họ chính là Ankh. Cách sử dụng, nằm ở trong cán cầm, nhưng không phải ai cũng có thể sử dụng nó được. Còn kiếm xuyên hồn, nó nằm ở tòa tháp trụ, nơi cao nhất và cách lấy...”
“…”
“Thì lão không thể giúp bây được hơn, và giờ thì xéo ngoài.”
"Nhưng cơ sở nào để đảm bảo những
thông tin ông đưa ra là chính xác?"
"Đi nhanh, nêu mày không muốn phải hối hận."
Paul hơi nghệt mặt, nhưng sau đó liền cười lạnh.
Chính là không ngờ rằng, lão già này lật mặt còn nhanh hơn cả lật giấy như vậy, gã thấy, trên khuôn mặt già nua và trầm tĩnh của lão, lại thoáng qua một
nét cười nhàn nhạt. Và ngay thời khắc
đó, nóc nhà bật tung ra, hai bên tường nứt vụn và ập xuống, không thấy những
mái nhà đổ nát khoảng cách nới đều đâu,
lúc này lại biến thành một bãi đất trống, Dung và Paul, cả hai người đều bị bao
vây. Đó là một đoàn quân cầm Ankh, khoác áo choàng màu đen, đeo mặt nạ gỗ màu bạc.
Mặt nạ được chạm khắc đường ziczac từ giữa trán sang hai bên mang tai, trên đỉnh
mặt nạ uốn một nét lượn sóng tạo thành một đuôi tóc vắt qua đỉnh đầu, và tiếp tục
là một đường ziczac nằm trên đó, đối xứng với đường phía trong, cùng nhiều sọc
chéo bện vào nhau theo quy luật. Tại vị trí hõm mắt là những
hình tam giác xoáy trôn ốc, miệng được vẽ một
lưỡi liềm cong xuống biểu thị nụ cười. Ở họ - có một sự nguy hiểm.
"Chuyện này mày không thể trách lão được rồi. Lão đã hai lần nhắc
nhở mày, một là 'không tiếp', hai là 'cút'. Vậy mà mày không nghe. Lão không cảnh
báo ai quá hai lần bao giờ." Lão già tóc đỏ không biết từ lúc nào đã đeo lại băng gạc tím, thời khắc
này đương khoác lên mình dáng vẻ tráo trơ, và vô tội, như thể mọi việc xảy ra như vầy là lẽ
đương nhiên, chứ không liên quan đến mình.
"Việc này...do ông giở trò?" Gã chú mi, đưa ra kết luận, sau một hồi im lặng lắng nghe.
"Ồ không, lão chỉ lỡ tay phá kết giới của mày và dựng lên kết giới ảo
để mày không phát hiện ra
thôi."
"Chó chết!" Paul nhoài người tính tiến tới phía lão tóc đỏ, nhưng ngay lập tức, luồng
sáng từ vòng cung của Ankh đã khóa chân gã thật chặt trên
nền đất, năng lực bản
thân còn không đủ để gã giãy dụa, huống chi là thoát ra. Cả linh lực gã dùng yểm lên trên người Dung cũng tự động được thu hồi, nhưng ngược lại
với gã, cô không cố cựa quậy, chỉ trầm mặc nhìn xuống mặt
đất, giống như đang suy nghĩ gì đó. Hai người tạo nên hai
khung cảnh đối lập.
Một nguồn năng lượng đánh tới, khiến
ý thức của cả hai đều dần dần trôi tuột khỏi trí não.
Trước lúc mọi thứ trở thành một
mớ hình ảnh hỗn độn với cát vàng, trời trắng xóa và những
chiếc mặt nạ cười, họ nghe thoáng thấy âm
thanh phát ra từ đâu đó, trong chuỗi những suy nghĩ rối ren về ngày sau sẽ ra
sao.
"Ngu xuẩn nhất là những đứa cố tìm hiểu những gì mình tò mò. Nên ít thắc mắc thì tốt hơn, mà, cũng chẳng thể thắc mắc,
chúng bây sắp chìm cùng những bí mật, nhanh thôi..."
***
Bốn bức tường, bóng tối, và im lặng,
ngoài ra thì chẳng còn gì khác. Hai người ngồi sát hai góc tường, mỗi người đều đang chạy
rượt theo suy nghĩ, trong thế giới nội tâm của riêng mình. Ngoài kia
là những tiếng gào đan vào
nhau, nghe chát chúa, ở căn phòng này thì quạnh quẽ và mịt mờ.
Ngồi nhà lao đã hơn ba tiếng đồng hồ, nhưng ai
nấy trong hai người đều không chịu hé một lời.
Họ biết được từ cảnh báo của một
cai ngục, yêu cầu họ không nên cố tìm cách trốn thoát khỏi đây. Anh ta nói rằng, thống lĩnh toàn bộ tòa thành này là một vị trưởng lão có mái tóc màu đỏ như máu, trên trán đeo một băng gạc tím, ông ta
- đối với bất kì ai ở Phrike này đều là người cần đề phòng. Anh còn đề cập đến
quy luật tái sinh ở thế giới này - sau một lần chết, con người có thể tái sinh
và sống với số tuổi bằng nửa số tuổi ban đầu, cho đến khi tuổi của mình sau tái sinh chỉ còn một tuổi, họ sẽ chết vĩnh viễn. Nhưng, tồn tại một số linh vật, nó có thể khiến con
người không thể tái sinh được nữa, và ở đây, nó được dùng để ban án tử các tù
binh. Những tù binh sẽ bị bỏ đói mười ngày trước khi bị giết, nhưng không chết
ngay, mà bị rằn vặt suốt ba ngày mới chết.
Khi Paul hỏi, anh bạn là cai ngục và tôi là tù binh, lí do gì mà anh bạn
lại nói với tôi điều đó, chẳng lẽ muốn giúp tôi.
Đương nhiên, gã không tin vào điều
đó.
Người cai ngục cười khan, cho gã hay, một số, hoặc có thể là rất nhiều cai ngục cũng như anh ta, căm ghét cái tòa thành đầy mùi tanh này, luôn muốn
giúp gì đó cho tù binh, nhưng chẳng đủ khả năng mà thực hiện điều này, cho nên, anh
ta chỉ làm được những điều có thể.
Các bạn là tù binh và tôi là cai ngục, nhưng không
dám khẳng định ai mới là tù binh ai chẳng, các bạn là tù
bình của tôi, còn tôi là tù binh của bầu trời này. Các bạn bị nhốt cũng là tù bình, chúng tôi mang gánh nặng cũng là tù
binh. Từ lâu chúng tôi đã phải chôn chân ở đây, vậy nên, trong nhà ngục này, chúng ta bằng
nhau.
Điều duy nhất tôi có thể giúp các bạn, đó là cho các bạn biết, các bạn chết bởi ai và chết như thế nào.
Anh ta nói vậy, rồi không buồn nghe người đối diện
trả lời, liền quay người cất bước đi. Bấy giờ, vốn dĩ đang trầm mặc, Dung đột
nhiên lại mở miệng nói bâng quơ.
"Ngài cai ngục, ai cũng phải chết cả. Cho nên, hẹn gặp lại, khi mà
trên vai mỗi chúng ta không còn một gánh nặng nào."
Tiếng nói vang vọng cùng những âm thanh gào thét hỗn loạt, réo rắt theo
từng bước chân của người cai ngục.
So với gắn một quả tạ vào một mắt xích và quấn quanh cổ
chân, áp lực vô hình còn muốn nặng hơn. So với một chiếc thòng lọng siết chặt cổ, thì những
nỗi lòng được bộc lộ bằng sự im lặng còn muốn uất nghẹn hơn.
.
.
.
"Này, mày còn hận tao lắm?"
"..."
"Mày biết đấy, gần như ai cũng quý mạng sống và mong muốn của mình hơn một kẻ qua đường. Và tao không dư dả lòng tốt mà đặt việc
giúp một người lạ hoắc lên hàng đầu. Nên mày không thể trách tao."
Ngày thứ hai họ bị bỏ đói trong ngục tối, không chịu
nổi được một con nhóc luôn huyên náo không dứt mà nay lại cậy răng cũng không
thèm nói lấy một lời, điều đó khiến Paul có cảm giác không quen lắm. Gã rất khó chịu, đã bị nhốt ở một nơi âm u và nóng bức, lại chỉ có những tiếng la khóc ở những phòng giam ngoài kia, cộng với việc linh lực trong cơ thể gã đã bị rút cạn, dấy
lên trong lòng bao mối tơ vò. Gã nghĩ đến biện pháp cuối cùng để thoát khỏi đây, nhưng nó có thể dồn gã vào chỗ chết.
"Tao có cách giúp mày ra khỏi đây, thế
nào?" Paul sốt ruột.
Lúc này, Dung mới chịu nói, nhưng giọng điệu đầy mỉa mai:
"Mày không thấy
lời này mâu thuẫn với lời trước đó lắm sao? Tao không nghĩ là não mày đột ngột bị hỏng, sao không lo
mà tự giúp lấy thân mình?"
Gã nhay hai bên thái dương, từ lần gặp đầu tiên, đã nghĩ đứa trẻ này hơi có tư duy hơn so với những đứa trẻ
bình thường, nhưng dần dà mới chắc nịch khẳng định, Dung không phải là một đứa trẻ.
"Ài, thế nào nhỉ, tao nghĩ ra cách thoát khỏi
đây, cần mày, hoặc là chúng ta cùng thoát, hoặc là chúng ta cùng chết tại
đây." Thấy cô nhướng mày, gã lại tiếp lời
"Sắp chết đến nơi rồi, tao chẳng còn hơi sức đâu mà đi lừa mày."
"Vậy...là gì?"
...
Theo như Paul nói, gã sẽ liều mạng thực hiện dịch chuyển linh hồn, điều này rất ít người trong dòng tộc kết giới sư đủ khả năng đề làm. Việc này không cần đến nhiều linh lực, chỉ cần triệu vòng tròn linh thú và cần một người không có linh lực, kết giới sư phải rạch một đường từ bả vai trái xuống
mu bàn tay của người đó. Gã hỏi cô, có đồng ý thi hành không, cô nhíu chân mày hồi lâu, rồi cũng nặng
nề gật đầu. Dù sao, cũng sắp phải chết, một vết rạch cũng chẳng
ăn nhằm gì.
Bấy giờ, Paul mấp máy môi, trên tay bỗng nhiên hiện ra một lá bùa, móng
tay gã dài ra, mắt chuyển bạc, bên má phải xuất hiện hình lục giác màu tím sáng
rực.
Gã đưa tay cào dọc cánh tay trái
của Dung, một cảm giác đau xé. Máu tong tong chảy xuống,
mùi tanh nồng nặc. Dưới chân
cô và gã xuất hiện vòng tròn lớn màu tím, trong vòng tròn
lớn là những vòng tròn nhỏ. Trên đó có hình thú tượng hình và cả mặt trời,
mặt trăng, chúng xoay tròn, vòng ngoài vòng trong xoay ngược chiều nhau. Không chỉ vậy,
còn thân xác của cô đang nằm ở
dưới, trên thực tế, linh hồn mình rời khỏi thân xác lúc nào
mà cô chẳng hay biết. Rồi linh hồn cô mờ dần trong vòng tròn, ý thức cô cũng
theo đó mà trở nên mê mang. Chỉ kịp
nghe Paul nói:
"Có một điều tao...chưa nói cho mày, mày lại bị tao lừa
rồi. Xin lỗi, và cám ơn."
Sau khi linh hồn cô
biến mất, gã nhanh chóng rời hồn sang ngụ trong thân xác cô rồi quay qua tự đưa thân xác mình vào trạng thái
chết hẳn. Gã lừa cô, việc dịch chuyển linh hồn này vốn chẳng có gì khó khăn, chẳng qua ít ai biết, và chỉ dòng họ thuần kết giới sư mới có thể làm. Nhưng kết giới sư có thể phong tỏa hoạt động của một người,
tuy nhiên, với linh hồn của họ thì không. Chỉ cần
trong tiềm thức, người bị dịch
chuyển linh hồn kháng cự lại, kết giới sư sẽ không thể thực hiện,
thậm chí thiệt mạng. Bởi thế
đòi hỏi phải có một người đứng yên đó, nguyện để cho kết giới sư dịch
chuyển linh hồn. Và sau đó, kết giới sư sẽ dịch
chuyển linh hồn mình vào thân xác đối phương, và nhờ thế mà gã có thể thoát khỏi phong ấn tồn tại trong mỗi kết giới
sư mà dịch chuyển tự do trong
không gian.
Về phần linh hồn bị kết giới sư rời khỏi xác, nó lạc
vào không gian ảo, nơi đó, nó buộc phải đi tìm một thân xác đoản mệnh mà đẩy thân xác đó ra, nhưng không phải
ai cũng có thể làm được, đa phần đều sau bốn ngày không thể làm gì nên bị giam mãi trong đó.
Trong luật của kết giới sư, có tồn tại một điều cấm,
đó là – không được lừa dối và làm tổn hại người thường, bởi, kết giới sư có mặt
là để bảo vệ người thường.
Hẳn là, gã sẽ trở thành tội đồ nếu trở về dòng họ, và được vinh dự ban bản án an tử. Nhưng đó là chuyện sau này, gã
không quan tâm, dẫu sao, khi đặt chân rời khỏi dòng
tộc, gã đã trở thành một tên tội đồ.
Két!!
Khi Paul vừa định lau vết máu dưới sàn thì tiếng cổng sắt mở nghe chối tai vang lên. Lão già tóc đỏ chậm rãi bước vào. Nhìn thấy người đàn ông vạm vỡ thì nằm bệt
trên sàn, còn cô nhóc bé nhỏ thì lau chùi máu vương vãi, lão bật cười.
"Hà hà, ồ, hay đấy. Lão định tới lấy đi mắt trái của bây theo như thỏa thuận. Nhưng, nghĩ lại thì...hẳn là giữ lại, như vậy sẽ vui hơn."