Chạy ngược quy luật (Mở đầu & Chương 1.1)

 Guồng quay thời gian.

Tác giả: NTD.


Tập 1: Chạy ngược quy luật



Mở đầu.



Giữa biển cả bao la, tòa lâu đài trắng tráng lệ tọa lạc trên mặt nước, nguy nga sừng sững, đứng biệt lập với thế giới bên ngoài. Đối lập màu trắng tinh khôi là màu đen đục ngầu của vòng tròn kết giới nằm giữa đại dương, bao quanh, đặc quánh như đầm lầy, mặt nước cuồn cuộn chạy theo quỹ đạo thẳng ra xa khỏi tòa lâu đài. Với những chấm điểm xám bạc, vượt sóng vun vút, lội ngược dòng về phía bốn cánh cổng cổng lớn đối thẳng ra bốn hướng. Đó là những linh hồn chơi vơi trong khoảng tối trống rỗng vô định hình, chúng ra sức bơi về phía ánh sáng, nơi rực rỡ nhất trong đáy mắt, và đương nhiên, không phải cứ muốn với là có thể tới, càng bơi lại càng xa, tuy vậy, vẫn bị mắc kẹt trong ranh giới của đầm lầy đen, không thể tiến nhưng cũng không thể lùi. Từ xa nhìn vào chỉ thấy bốn cây cột đá bạc xếp thành hình vuông, chúng giống như tự phát sáng, phản chiếu lẫn nhau thành tầng sáng bao quanh tòa lâu đài tựa khiên chắn ảo. Thời điểm bình minh, những người gác cổng có đôi mắt màu tro, mái tóc bạch kim dài sát gót, thân mặc áo trắng chùm xuống mu bàn chân, họ đứng bên trái cánh cổng, luân phiên hát, tiếng hát cao vút vang vọng đất trời hòa cùng tiếng nhạc phát ra từ đỉnh của tòa nhà, nơi treo chuông bạc khổng lồ. Ở đó có một dàn nhạc, những linh hồn vô thức được lựa chọn điều khiển nhạc cụ.




"Tuba mirum spargens sonum
Per sepulcra regionum
Coget omnes ante thronum."

"Mors stupebit et natura
Cum resurget creatura
Judicanti responsura.
Liber scriptus proferetur
In quo totum continetur,
Unde mundus judicetur."

"Judex ergo cum sedebit
Quidquid latet apparebit,
Nil inultum remanebit."

"Quid sum miser tunc dicturus,
Quem patronum rogaturus,
Cum vix justus sit securus?"
"Cum vix justus sit securus?"

Âm nhạc ở đây, tất cả đều được gieo vào một linh lực lớn, khiến hàng ngàn hàng vạn hạt nhỏ bé di chuyển tạo thành sóng dọc  vô hình kia, xếp sát nhau, hiện hữu thành tia sáng tím, những đợt sóng âm thanh tần số nhỏ lớn, bắt gặp, nối nhau làm nên vòng tròn khép kín dao động theo phương hướng ra ngoài tâm phát ra âm thanh, cắt ngang nỗi oán niệm tích tụ bên những linh hồn.

Nơi đây, cứ bốn ngày ánh sáng mới tới một lần, nỗi oán niệm ứ đọng thành khối lớn. Chính bởi vậy, những người quản sự tối cao quyết định lựa chọn bài cầu siêu, gieo linh lực vào khúc nhạc, nhằm hóa giải nỗi uất hận của sinh linh. Họ tiến tới lựa chọn thể âm giai thứ hòa âm, sau bao tranh cãi, rốt cuộc những người quản sự tối cao đã quyết định lựa chọn khúc 'Tuba mirum' trong bản Requiem.  Linh hồn của bản nhạc này mới đủ sức mạnh kiềm hãm oán hận, tiếng gào thét ngoài kia, bản nhạc được chính người soạn coi như là bộ lễ cầu hồn cho chính bản thân, viết lên trong giây phút hấp hối. Tuy nhiên, ám ảnh của nó quá lớn, họ sẽ mất rất nhiều linh lực nếo trực tiếp gieo lên bản nhạc. Do đó, họ gieo vào một cung nhạc, dùng cái hồn của nó để chấn áp bản giao hưởng này. Chính bởi thế, tất cả những bản nhạc được sáng tác ở cung Re thứ hòa âm đều không được phép lưu hành và trình diễn nếu không nằm trong sự kiểm soát của linh lực đủ mạnh.


Không ai biết lý do vì sao lại có lệnh cấm này, những người mạo hiểm vượt rào phá bỏ luật đều biến mất. Chỉ những ai giữ chức vị cao mới hay, rằng đây là một hệ luỵ - những bản nhạc sáng tác ở cung này, nếu trình diễn không có sự kiểm soát, tất cả thứ gì tồn tại trong vòng bán kính đường truyền âm thanh dịch chuyển tới, sẽ biến thành chất lỏng màu tím, bao gồm cả sự sống.


Nơi đây, các vị quản sự tối cao đón nhận những linh hồn từ thế giới con người. Họ đều là những người chết bởi tai nạn, bị ám sát và tự sát. Người lấy đi của họ trí nhớ, sắp xếp họ vào một trong bốn vùng đất tách biệt, để họ sống lần nữa thay vì trải qua ngàn năm để siêu thoát.


Nhưng có điều, mọi sự tồn tại ở nơi đây đều có một phần bản chất chạy ngược lại quy luật vốn có và sự sống lại của họ chỉ nằm trong một giới hạn nhất định.


Phần ấy, là 'sự dịch chuyển'.


Tập I: Chạy ngược quy luật.


Phần I: Bốn vương quốc.




Đoàn người nối tiếp nhau tiến bước trong một hành lang dài không có góc chết nào, đa phần, họ đều bị thôi miên và không ý thức được rằng mình đang đi về đâu. Ngoại trừ số ít, thôi miên không có tác dụng với họ. Có những người còn đang lang thang ở các hành lang khác, có người dù không bị ảnh hưởng nhưng vẫn ngây ngốc đi theo dòng người kia vì tò mò, có những người lại lẩn vào trong đấy để tránh bị phát hiện  và mục đích của họ đều là - thoát khỏi đây....

Chương 1: Capoeira.




1. Bóng đen nhảy vụt qua những khung cửa sổ vuông vắn. Đó là một người đàn ông có vóc dáng cao lớn, làn da bánh mật, đầu trọc lóc. Gã vừa nhảy qua, một tiếng động khẽ vang lên, có vẻ như đã đánh động mấy tên cảnh vệ ngoài kia, âm thanh vọng lại, những bước chân dồn dập, ngày một rõ rệt.

Chết tiệt.


Gã rủa thầm. Lập tức vịn tay lên khung gỗ nhô vào trong của cửa sổ, rút chiếc kiếm nhọn treo trên tường nhét vào ống quần phải, lấy chiếc giày bên trái ngậm lên miệng, tháo tất vắt lên cổ để ngón chân cái có thể xỏ vào móc treo kiếm, chân phải gác lên nóc tủ sát bên. Tay phải từ nắm khung cửa làm điểm tựa thì chuyển qua chống hai ngón lên má trên của khung, tay còn lại bám vào chuôi kiếm treo phía trên, khoảng cách giữa mũi nhọn kiếm với khuôn mặt chỉ cách nhau chưa đầy một đốt tay, đủ để nhích mặt nên một chút nó sẽ thọc thẳng vào.


Lưng gã nép sát vào tường, mồ hôi bắt đầu ứa ra. Những bước chân kia tới gần rồi dừng lại. Từ cửa sổ, ngó nhìn vào trong căn phòng, ngoại trừ phía trên khung cửa.


Gã trợn mắt nhìn từng động tác của chúng. Cảm nhận hai ngón tay chịu sức nặng của nửa trên cơ thể bắt đầu run lên, ngón chân đổ mồ hôi có vẻ sắp tượt khỏi. Cả chiếc giày bốc mùi cũng làm gã muốn ngộp thở, nín mấy chục giây nghẹn muốn chết, có lẽ từ giờ trở đi mùi hôi chân của chính mình sẽ là nỗi ám ảnh kinh hoàng. Điều sẽ đủ khả năng trở thành ám ảnh thứ hai mà gã không thể bỏ qua, đó là cơ may chiếc kiếm trong quần có thể sẽ chỉ bởi một sơ sảy nhỏ mà cắt mất đời một thằng đàn ông.


Đứng đấy làm khỉ gì? Còn không mau đi nhanh?! Gã lại chửi thầm trong lòng đợt hai. Rốt cuộc thì mấy tên cảnh vệ kia không thấy động tĩnh gì bèn bỏ đi.


Gã thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó lại đột ngột hít vào mùi hôi chân,  giật mình, toàn cơ thể gần như đã sắp tượt xuống nay mất thăng bằng ngã hẳn. E sợ lại phát ra tiếng động, gã vội co người, tay móc vào móc kiếm, ngón tay lại chịu sức nặng lần nữa để treo cơ thể lơ lửng. Sau cùng, mới mím môi khẽ duỗi người nhẹ nhàng đáp xuống thềm. Giờ để ý mới hay, đây là một gian phòng chứa sách, ngoài ra vẫn còn rất nhiều món đồ quan trọng. Trên tường treo những khung tranh, nhưng bên trong là mặt giấy trắng trơn nhẵn bóng, xung quanh treo rất nhiều kiếm, những thanh kiếm này tạm coi như đủ khả năng đe dọa mạng người thường, nhưng cùng lắm chỉ là món đồ chơi đối với binh sĩ, bởi chúng chỉ dùng để trang trí, hoặc giả dụ cùng lắm là lấy ra thọc đại khi cần thiết.


Những phòng khác dường như đều có rất nhiều cảnh vệ đứng trước cửa, vậy mà nơi này ngay nấy cả một mống người cũng không có. Điều này quả là kì quái. Bóng dáng cao lớn dịch chuyển tới giá để sách, tuỳ tiện lấy một cuốn và mở ra coi. Dần dà, gã càng nhập tâm vào những dòng chữ trong đó.  Cuốn sách bao quát gần như toàn bộ về thế giới này, bao gồm cả vùng đất gã đương sống.Tốc độ đọc của gã chớp nhoáng, nhưng thời gian không cho phép rề rà căng mắt đọc tập giấy dày cộm kia, với lại, cứ mãi ở đây e là không hay. Dù cho nơi này có vẻ như tuyệt đối không có ai tới, nhưng há chi lại có thể đột nhập dễ dàng vầy, chắc chắn có điều gì đó không bình thường ở đây. Thế nào cũng có sự nhúng tay của ai đó, hẳn là vậy. Tò mò tạm để ra sau gáy, an toàn là trên hết.


Nghĩ vậy, gã lật chiếc thảm mềm dưới sàn lên, toan rút mấy cuốn sách cuốn gói vô trong.


Ừm, cấu trúc tổng hành dinh, quy tắc bốn vương quốc, vương quốc thứ năm...vương quốc thứ năm? Oh?!


Được, tạm thế đã!


* * *


Đây là đâu nhỉ?


Mọi sự kiện trong đầu dường như trống rỗng. Chỉ còn vài mảnh ghép mơ hồ sắp xếp lộn xộn...


Cho đến lúc này, ngoài cái tên của bản thân thì gần như chẳng còn gì đọng lại trong đầu Dung.


Cô hiện đương nằm sấp trên bãi cát, lúc lấy lại được ý thức mới đột ngột cảm thấy cái nóng hập bỏng rát trên da. Phần da tiếp xúc với nền cát trở nên đỏ ửng, nếu ý thức không sớm trở lại, chỉ nằm nửa tiếng nữa thôi thì e cô sẽ trở thành món thịt nướng trên lò lửa bự tổ chảng này.  Kìm cảm giác đau rát, Dung lừ đừ nhổm người dậy.


Dung nhớ, cô bước đi trước một khoảng đen, một nơi không tồn tại nào đó trong giấc mơ và sau đó giật mình trở lại với thực tại khi nhìn thấy một bức tranh không có họa tiết, một khung tranh trống rỗng không dùng với mục đích trang trí cũng chẳng phải để thường thức, nó treo lơ lửng.


Rồi mới hay, bức tranh đó, không, là rất nhiều bức tranh, được treo dọc hai bên tường của hành lang, trên thực tế, thần thức cô mới là thứ bị treo lơ lửng.. Bấy giờ, xung quanh có rất nhiều người, tất cả có vẻ khả năng kiểm soát hành vi dường như không nằm trong lòng bàn tay họ. Cô nhón chân len lén rời khỏi đó, một cảm giác không mấy dễ chịu dấy lên trong lòng. Chạy dọc hành lang, lợi dụng góc phụ để trốn mấy tên tuần tra lượn phượn quanh đó. Đi đến một căn phòng trống.


Căn phòng méo mó đến kì dị, nhưng không tạo cảm giác cũ kĩ lụp xụp, mà giống hệt có bàn tay cố tình uốn nắn, một xu hướng tạo các góc nhìn lệch lạc có chủ ý.


Có rất nhiều cửa, đành nhắm mắt kéo đại, cô bị hút vào đó. Đi đâu? Chịu thôi, đường nào cũng tới La Mã.


Dung không rõ làm thế nào mình lại có thể xuất hiện trong tòa nhà ấy, nhưng lại càng không rõ làm thế nào cô lại xuất hiện ở nơi nóng hầm hập này.


Xung quanh, ngó qua ngó lại toàn cát, ngó trước ngó sau cũng vẫn là cát. Chẳng có gì ngoài mấy cây xương rồng trổ mã bất thường. Mặt Dung đen lại, tránh vỏ dưa thế mà gặp ngay vỏ dừa.


"Đùa nhau à?? Chán ngắt chán ngơ cái mớ đời! Chuồn khỏi cái tòa nhà biến thái kia chì để chết kiết xác ở đây chăng? Có ai không?! Ma cũng được, không cần người đâu!" Cô gằn giọng, dù trong lòng biết rõ, ở một nơi đặt mông cũng không ngồi được thì chẳng lấy đâu ra người?


Cô ủ rủ lết từng bước nặng trĩu tiến về phía trước, da nhớp nháp một tầng mồ hôi, và đang vã ra không ngớt, thêm lớp đồ trắng dày quấn quanh làm nhiệt độ càng thêm cao. Tất nhiên, lớp quần áo này cản đi rất nhiều sự tiếp xúc trực tiếp giữa da và tia cực tím từ mặt trời, cũng như ngăn cách phần nào với môi trường khô nóng bên ngoài, nhưng nó cũng sớm làm cô muốn ngộp thở.


Bước chân chợt khựng lại, Dung thấy phía đằng xa là cả một hồ nước rộng lớn, nước trong vắt, những hàng dừa xanh cao vút, lá dừa xòe đổ bóng xuống. Cô ngay lập tức có ý nghĩ chạy tới, gấp gáp. Nhưng vừa nhấc chân, một lực mạnh như bao gạo hơn nửa tạ đè lên, lập tức mất thăng bằng ngã nhào về phía trước.


Bịch.


Hai mặt úp xuống, cát tọt lỗ mũi, lưng có cảm giác như bị bẻ gãy, một chú chí mạng, thậm chí không kịp né . Hồ nước và cây xanh cũng bốc hơi, cú đạp này làm cô tỉnh rụi về cả thể xác lẫn tinh thần theo đúng nghĩa đen. Phía trên đỉnh đầu vang lên một giọng khản đặc:


"Đây là đâu nhỉ?" 


"Tr...tránh, tránh ra..."


Nghe thấy tiếng kêu lí nhí, người đàn ông kia mới hay mình đang giẫm trên lưng một người, hơn nữa lại là một cô nhóc. Gã vội vàng nhảy khỏi vị trí, ngồi xổm xuống, hai tay nâng bả vai của người đang nằm bẹp dưới đất dậy. Dung toan ngồi , nhưng đột ngột bị lôi lên, cô ngước nhìn người trước mắt. Đó là một ông chú cỡ trên dưới ba mươi, da rám đen, đầu bóng loáng như sư cụ, chỉ thiếu sáu chấm tròn là có thể đầu quân...vô chùa gõ mõ.


Gã nhướng mi, mặt mày không biết sắc, bình tĩnh hỏi:


"Không sao phải không?"


Dung híp mắt lại, run run gồng mình đứng lên, bên môi giật giật:


"Chết tiệt, ông chú...không thể hỏi câu nào thông minh hơn được sao?"


"Dù sao thì cũng không liên quan. Không biết vô tội."


Ngó khuôn mặt mồ hôi đầm đìa của Dung, gã gật đầu cái rụp, tiện tay cúi xuống xách cái ba lô bự tổ chảng vừa thả từ trên cao, rồi quay ngoắt người bước đi, không để lại ngay cả một chút ít lương tâm con người. Dung thoáng rùng mình, giữa chốn khỉ ho cò gáy này, đào mãi mới ra một miếng người lại gặp ngay một tên khốn nạn.


"Ớ?!" Cô túm gót chân người đàn ông kia, nhoẻn miệng cười, có chút nhọc nhằn, nói "Hà, hại tôi gãy cột sống, còn cỏ tôi lại đây, nếu tôi mà chết tôi sẽ hiển linh về ám chú đó nghe!"


"Hửm? Well. Tốt thôi, tao chỉ sợ người chứ không sợ ma."


"Phát tâm bồ đề đi chứ chú?! Phật dạy, cứu một mạng người hơn xây mười tòa tháp mà!"


"Bảy, không phải mười. Phắn! Tao chỉ theo chân lý sống của tao chứ không tôn thờ vị thần thánh nào hết!" Thằng cha tung vó toan hất cô ra, nhưng căn bản Dung cứ như nam châm hút lấy thanh sắt rỉ là cái chân bốc mùi của gã. Cáu tiết, gã gắt gỏng "Con oắt, sao ông phải cứu mày? Ông đây thích vàng nhưng ngoại trừ 'vàng nổi'. Cho nên mày ở cầu tiêu nhà này thì biến về đó, đừng lù lù một đống dưới chân tao!"


"Đại ca à, cho đi cùng với, bảo xoay ba vòng sủa một tiếng cũng được tuốt!" Dù cô ức chế thật, nhưng trên thực tế thì giờ này không phải lúc sĩ diện hão, phải ăn bám bằng mọi khả năng.


"Tao không mang theo thức ăn cho chó, nhất là chó cảnh."


Tên kia vẫn quyết chí ra đi không thèm ngoảnh lại, cô càng quấn chặt lấy gót chân, từng bước chân gã trở nên nặng trĩu. Rốt cuộc qua vài bước, gã cũng thở dài ngao ngán.


"Được rồi. Đứng lên và đừng làm vướng chân tao là được."


Cô đứng, dậy phủi quần áo, đầu gật lia lịa, cười mỉm chi, còn không quên chào theo kiểu tác phong quân đội.


"Tuân lệnh thưa đại ca!"


"Nơi này chỉ có cát đá với thần chết, không có kẹo ngọt với gấu bông. Nghe?"


Tất nhiên là cô hiểu điều đó. Nhưng trước tiên cô muốn lành lặn, ít nhất là cho đến khi biết được điều gì đang diễn ra với mình. Sự sành sỏi và bình tĩnh hằn sâu trên khuôn mặt của ông chú này, cho cô cảm giác đây không phải lần đầu người này đặt chân đến nơi đây. Mà dù không phải một gã thám hiểm lão luyện thì ông chú là người duy nhất ở đây có thể hi vọng được. Phỏng chừng, khó khăn là không thể tránh khỏi, cô sẽ vừa phải lo cho tính mạng của bản thân, vừa phải cảnh giác trước người đồng hành với mình.  Không hẳn người nào giúp mình cũng đều là người tốt, có thể chỉ đơn giản, họ cần mình trả nợ.


Dung im lặng, trên mặt vẫn giữ nụ cười. Cô lẽo đẽo đi theo, hai người đứng cạnh nhau nhìn như hai chiếc đũa lệch. Một cao lêu nghêu, một thấp tịt. Một quả đầu bóng loáng, một mái tóc đen xù.


"Này, mà chú cũng biết tiếng Việt à?"


"Không, nửa chữ cũng không biết, mà là do nơi này cho phép não bộ con người ta phá bỏ mọi rào cản ngôn ngữ"


"Sao chú biết?"


"Ừm, chà, trộm được vài cuốn sách, nó nói về điều này."


"Oa! Tôi có thể xem với chứ?"


"Không có chuyện đó."


"Kẹo kéo thế! Mà chúng ta đang đi đâu?"


"Hỏi lắm vậy mày?"


"Ầy!~ Thôi hỏi nốt câu cuối, chú tên gì?"


"Paul. Paul Mortimer"


"..."


"Chú không hỏi tôi tên gì sao?"


"Phiền! Thế mày tên gì, được chưa?"


"À, ừm, gọi cháu Kền Kền...là được"


"Ông bà cố nhà mày đặt cái tên đẹp dữ."


"Haha..."

.
.
.
Paul nói với cô về nơi này, trong suốt chặng đường đi.

Đây là một trong bốn vùng đất lớn ở thế giới tưởng chừng như không tồn tại này. Vùng đất lấy tên cũ của lục địa đen - 'Aphrike' theo ngôn ngữ Hy Lạp cổ nghĩa là 'không có lạnh và sự khủng khiếp", nhưng trung tâm vùng đất, chính là lòng chảo nằm khuất sau khu rừng - nơi sự sống con người tồn tại, lại có tên là 'Phrike' mang nghĩa ngược lại, "lạnh là sự khủng khiếp". Dẫu nhiệt độ ở đó cũng không khác nơi này là bao, nhưng cái tên Phrike lại mang hàm ý khác,  tuy nhiên, dầu gì, điều đó vẫn là dấu hỏi chấm. Tuy nói là phiên bản của châu lục đen, song, nơi đây còn kì quái và ảo điệu hơn bao giờ hết.


Địa điểm mà họ đang đặt chân là hoang mạc, vòng tuyến bao rộng, ôm lấy cả khu rừng Xavan khổng lồ. Xung quanh có rất nhiều những chỏm đá cao, những cây họ Cactaceae vĩ đại, chúng có màu đỏ, sừng sững như tòa tháp bám trụ lấy mặt đất. Gã kể nhiều, ấy vậy mà Dung vẫn cảm thấy có gì đó bị giấu ghẹm đi, cô nghĩ không ra là gì.


Cô hỏi Paul, chúng ta làm thế nào có thể rời khỏi đây. Gã cười nói, muốn thoát ra thì phải đi vào, rồi tìm cách để chúng tống khứ mình đi. Cô không khỏi nhíu mày trước ý tưởng điên rồ này, sẽ ra sao nếu bị đuổi đi cơ chứ? Tuy thế, chẳng còn cách nào khác, cô không thể nào thoát ra khỏi đây nếu không có sự hỗ trợ của người bản địa.


Ánh dương dần buông xuống nơi phía tây bầu trời, một lớn, một nhỏ, hai kẻ lữ hành sóng vai nhau lê từng chút một về phía khu rừng Xavan bạt ngàn bao quanh một thung lũng rộng lớn, khép kín. Vừa thoát khỏi nỗi sợ hãi bão cát bất chợt đến, rừng sâu hiện ra trước mắt, nhiệt độ giảm mạnh theo thời gian, Dung cảm thấy rõ áp lực của không khí tăm tối nơi đây. Những tán cây khẳng khiu nối nhau thành tường bao. Cứ như thể, có nhiều ánh mắt sắc sắc bén của thú rừng hằm hè con mồi phóng ra từ phía sau bụi lá rậm rạp.


"Nơi này không có mấy con thú rừng lâu la đâu." Như đoán được suy nghĩ của cô, Paul mở miệng, đánh tan tĩnh mịch bao trùm. Vừa định thở hắt ra, đã lại nghe thấy gã đế thêm một câu "Nhưng mà có quỷ."


"Há? Quỷ?"


"Các vị trưởng lão cai quản Aphrike, họ kí hiệp ước với địa ngục, mượn sức mạnh của quỷ canh giữ nơi này." Paul đưa ngón cái chà chà chóp mũi, mắt vẫn đăm đăm hướng về phía trước.


Dung nghe vậy, tròn mắt nhìn gã:


"Không đùa chứ? Họ không sợ bị giết chết bởi tờ hiệp ước này sao?"


"Tất nhiên, nhưng có lẽ có sự kiểm soát nào đó đủ để họ có thể kiềm giữ những chiếc nanh sắc ngổ ngáo và bất quy tắc kia. Nhưng những con quỷ đó được phong ấn trong cơ thể thú hoang. Chỉ cần chúng ta không đánh thức linh hồn của chúng là được."


"Vậy chúng ta đi qua bằng cách nào?"


"Bản năng chúng đồng hóa thành thú vật hết, cho nên trước tiên nên đi kiếm chỗ nào có bùn đất đã.  Con nhóc, mày biết để làm gì không thế?"


"Làm ơn, ông chú đừng dùng bản mặt ngả ngớn đó hỏi tôi!" Cô bĩu môi "Đến đứa trẻ mười tuổi còn biết dùng bùn và lá cây đánh lừa thính giác và thị giác thú rừng huống chi tôi!"


"Khiếp đảm! Ra vẻ người lớn lắm, mày không phải mới chỉ mười tuổi là quá nhiều còn gì!"


Hai mày Dung chau lại, nãy giờ cứ cảm thấy mọi thứ xung quanh cao vời vợi, hóa ra là do vóc người cô như con nhóc. Trong trí nhớ của mình, rõ ràng cô nhớ mình đã sắp thi đại học đến nơi rồi kia mà? Chỉ là...cô có cảm giác trí nhớ bị khuyết thiếu, giống như quên đi ai đó, không, hẳn là rất nhiều. Thời điểm này, những gì cô nhớ, vỏn vẹn cuộc sống của cô, một mình cô. Vì sao cô sống cũng không rõ, vì sao cô xuất hiện ở đây lại càng không.


Trong lúc Dung đang thất thần, Paul đã tiến lên phía trước, chỉ để lại một lời nhắc nhở:


"Đứng đực ra đấy làm gì, còn không mau đi, tao sẽ không chờ đâu nhóc con, mày phải học cách sống mà không có ba mẹ nâng niu."


Ba mẹ? Cô có không nhỉ? Mọi thứ dường như đang trở nên rối ren.


Cả hai không tìm được nơi nào có bùn nên buộc phải quấn lá cây chi chít quanh người. Paul sai cô đi kiếm vài cây dương xỉ, vỏ cây hay trái gòn khô, nói chung là bất cứ bùi nhùi nào có thể bén lửa, còn nhắc là nhớ đánh dấu đường đi kẻo lạc.

Lối đi trong rừng âm u, cô nghe thấy tiếng chim rừng kêu, bèn theo tiếng kêu đó, vừa lượm bùi nhùi, vừa nom chim gõ mõ quả gì thì hái về ăn, cũng không quên để lại dấu hiệu. Sau một hồi, cũng quay trở lại, thấy Paul đang ôm thân gỗ đặt xuống đất, cô cũng lại gần đấy. Gã nhặt nhạnh một lúc, chọn lấy thân cây tròn, dùng đá đã mài nhọn trong ba lô ra chẻ làm đôi rồi chêm cho hở ra, nhét bùi nhùi vô đó. Sau đó lôi trong túi ra một sợi dây mây móc qua kẽ hở, kéo qua lại hai đầu dây. Khói bốc lên ngày một nhiều, qua một hồi hâu, lửa bốc lên, gã ra hiệu cho cô thổi cho bùng.

Nhưng, lửa vừa nhen nhóm chưa được bao nhiêu thì ngay lập tức tắt ngóm. Nhiệt độ dường như lại hạ xuống thêm.


Grrừừ!


Dung nghe thấy tiếng gầm gừ phía sau bụi cây phía đằng xa, một đôi mắt màu đỏ lóe sáng như tia lase chiếu thẳng về phía hai người.


"Đừng vội động đậy, chuẩn bị tinh thần đã, động đậy ngay giờ chúng sẽ xông lên tấn công. Hiểu chứ?" Paul hạ thấp âm thanh, cánh tay cũng bất động giữa không trung, cả người không mảy may nhúc nhích. Chừng một lúc, tiếng gừ kia ngưng hẳn, chỉ còn âm thanh thở mạnh đầy gai góc, gió thốc vào làm lá cây lay động.


Lợi dụng tiếng động, Paul ra hiệu, hai người đồng thời nhón chân từng chút một. Sau đó gã gật đầu, một lớn một nhỏ hướng ngã rẽ chạy thẳng tắp. Lũ quỷ này đánh hơi so với thú thường còn nhạy bén hơn, chạy so với thú thường còn nhanh hơn. Chẳng mấy chốc, những đôi mắt màu đỏ xếp dài xen lẫn và liền kề ở bụi cây hai bên đường. Hẳn là tiêu đời, không chỉ có một, rất nhiều, những con quỷ thân thú đang bủa vây quanh họ.


Ngay khi nghe thấy một con trong bầy gầm lớn, cả bầy xông về phía họ.


Thời điểm cả đám nhào tới, một luồng ánh sáng lóe lên, cô theo bản năng nheo mắt lại. Một lực lớn hất đám thú cuồng dại ra khoảng xa, cứu cái mạng nhỏ của cô trong đường tơ kẽ tóc. Người đứng bên cạnh Dung không biết từ bao giờ trang phục đã đổi thành màu đen, hai mắt cũng biến màu bạc, toàn thân đen thui trông chẳng khác gì củ thùi lùi.


"Hà, thật sự là không thể đùa với lũ chó hùa. Chậc!"


[Kết...kết giới sư?!]


[Sao lại có kết giới sư ở đây?]


Trong rừng vang vọng tiếng bàn tán xôn xao của lũ quỷ. Dung nhìn sang người bên cạnh, vẻ mặt cô có chút mịt mờ, người này còn cất giấu rất nhiều bí mật. Đây mới là kẻ nên đề cao cảnh giác nhất.


Những con thú hung hãn, sau màn vừa rồi, chúng lũ lượt bỏ về, sát khí nồng nặc cũng dần tản ra.


"Lũ quỷ bị phong ấn rất e ngại kết giới sư. Cho nên chúng ta tạm an toàn. Nhưng có loại còn đánh hơi nhanh hơn đám lâu la này...mấy tù trưởng dưới chướng trưởng làng già. Chúng sẽ nhanh 'đón tiếp' chúng ta thôi. Nói chung là tại mày." Paul rất thong thả cầm mấy lá bùa phe phẩy trước mặt Dung.


"Có thật tại tôi không? Chẳng phải sư cọ đầu đen chạy không được nên phải tiết lộ thân thế sao?" Cô híp mắt lại như lưỡi liềm, liếc xéo về phía gã.

Paul nghe thế cười xòa, vỗ vai Dung.


"Mày thông minh nhất trong số những đứa trẻ tao từng gặp đó! Được, nhận mày đệ tử!"


"Khen thế khác nào sư cọ bảo tôi là thằng chột làm vua xứ mù?! Chúng ta thảnh thơi mà ngồi đây nói nhảm thế này sao?"


"Ờ, đúng rồi, không nói nhảm nữa, ông đây không còn nhiều thời gian, phải tìm cách đi vào trong thành cái đã. Nơi này có rừng lại còn tường lớn bao quanh. Chỉ có duy nhất một cánh cổng hướng về phía mặt trời lặn."


"Ồ, có vẻ hướng cổng giống như cách thiết kế cho lối đi hẹp bắt nguồn từ buồng mai táng của kim tự tháp Ai Cập vậy! Nối thẳng tới khoảng tối - nơi mà họ cho rằng về đêm, tất cả các ngôi sao đều có vẻ xoay quanh nên ở đó có cánh cổng thiên đường."


"Thì đúng là họ quan niệm vầy."


Cô nhún vai, không nói gì. Trời tối đen như mực, không còn cách nào khác, hai người buộc phải lần mò xem gốc cây nào có rêu mốc bám đầy mà biết đường xác định đâu là hướng Bắc.


3 Responses
  1. Ăn Mì Says:

    Chú đọc thì thấy mấy đoạn tả rất mượt, rất ưng, nhưng mạch truyện thì sao đó cháu à, cảm giác hẫng, à không phải hẫng, mà là nó không trơn lắm.
    Mà chắc vấn đề không ở mạch truyện, tại bỗng có người Việt trong bối cảnh Âu đâm lấn cấn.
    Cơ mà lời thoại tương phản với giọng văn quá =))


  2. Ăn Mì Says:

    Ồ, ra là Phi hả? Thảo nào rừng rú quá. Ai bảo cháu cho cái lâu đài vào đâm chú cứ đinh ninh là Âu
    A đu đu


  3. Unknown Says:

    Lời thoại ngược với lời văn là xao chú Nô?


Search